XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

an ủi em, ôm em nhưng mà ngoài nói mấy lời quát mắng ra thì anh không nói được gì nữa.
-Tư Nguyên, là anh làm em mất đi một gia đình, là anh làm em gặp nguy hiểm. Anh cảm nhận được sự dịu dàng cùng tình yêu của em nhưng mà anh cái gì cũng không nói ra được. Anh cô độc đã quá lâu rồi, nên cách nói yêu ai đó và quan tâm ai đó anh vẫn chưa làm được.
Tư Nguyên bị anh làm cho cảm động, không tự chủ mà rơi nước mắt, nước mắt rơi xuống thấm ướt cả tay anh.
-Em đang khóc sao? Đừng khóc, Tư Nguyên mà anh yêu thương là một người rất vui vẻ, có nụ cười thánh thiện nhất.
-Mặc Hàng, lúc nãy là anh nói thật sao? Có phải em mơ hay không?-Tư Nguyên quay người nhìn anh
-Không phải mơ. Anh và tình yêu của anh đều là thật.-Mặc Hàng vươn tay lau lấy nước mắt cô
-Vậy mà lúc nãy em còn nghĩ sống với heo còn tốt hơn anh? Xem ra em sai rồi. Mặc Hàng, em yêu anh.
Tư Nguyên chủ động ôm lấy cổ anh, nghiêng người hôn lên môi anh thật nhẹ.
-Anh ở chỗ nào không bằng heo chứ?-anh cúi đầu hỏi cô
-Anh hơn nó.-cô mỉm cười ngọt ngào lắc đầu nói
-Anh yêu em.
Mặc Hàng lâu lắm rồi mới cảm nhận được mùi vị hạnh phúc, anh ôm chầm lấy cô đặt lên môi là một nụ hôn ngọt ngào.
Tình yêu đơn giản chính là, bọn họ có thể ở bên nhau.






Cưỡng Đoạt.
Ngày thứ ba theo như cá cược, lòng Nhậm Tử Phàm như lửa thêu cháy.
Nhìn Thừa Tuyết ngồi trong phòng đang chăm chỉ đọc sách chữ nổi kia, anh lại thở dài não nề.
Từ khi quay về Hàn Lâm cô lúc nào cũng lạnh lùng hờ hững với anh, xa cách được bao nhiêu thì xa cách bấy nhiêu, giống như giam mình trong thế giới riêng không cho ai xâm phạm đến.
Anh ở bên cô, cô liền đi ra chỗ khác, anh vừa chạm vào người cô, coy lặp tức né đi, anh muốn giúp cô, cô lại thẳng thừng từ chối.
Trình Ngụy nói hôm nay sẽ đến đón cô đi, cô chỉ mong tới lúc đó có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nhậm Tử Phàm đi xuống nhà sắc mặt hầm hầm không khỏi làm Tâm Nhi lo sợ.
-Thiếu gia, tôi đã chuẩn bị những thứ ngài căn dặn, có cần...
-Không cần.
Nhậm Tử Phàm hất tay bảo Tâm Nhi đi nhưng mà Tâm Nhi còn chưa đi được mấy bước đã bị anh gọi lại: "Tâm Nhi, đi pha cho tôi ly nước ép cà rốt. Sau đó đem ra đây."
-Tôi biết rồi.
Nhậm Tử Phàm ngã người dựa vào ghế, anh biết làm nhuu vậy chỉ làm cô hận anh thêm nhưng mà anh muốn trước khi rời bỏ anh, cô sẽ có lại một phần kí ức lưu giữ anh trong đó, mãi mãi cũng không quên anh.
Bỉ ổi, anh biết sẽ bị chửi hai từ đó nhưng mà anh hết cách rồi.
Một lúc sau Tâm Nhi bưng ly nước ép ra đưa cho anh, Nhậm Tử Phàm lấy trong túi ra một gói bột màu trắng đổ vào ly nước ép.
Tâm Nhi nhìn thấy thì lo lắng, nhưng mà không dám nói một câu gì.
-Yên tâm, tôi không làm hại cô ấy. Đem lên cho cô ấy uống đi.-Nhậm Tử Phàm khuấy đều ly nước sau đó đưa cho Tâm Nhi
Tâm Nhi do dự, không muốn đem đi.
-Không sao đâu, cô ấy chỉ ngủ một chút thôi.
Tâm Nhi chừng chừ một lúc mới dám cầm ly nước đem lên lầu cho Thừa Tuyết uống.
Ngồi được năm phút, Tâm Nhi cầm ly nước đã cạn đi xuống. Nhậm Tử Phàm thấy Tâm Nhi đi xuống thì đứng lên.
-Tiểu thư, cô ấy...
-Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được phép bước lên trên lầu.
-Vâng.
Nhậm Tử Phàm đi lên phòng Thừa Tuyết, Thừa Tuyết mơ màng nằm trên giường, hơi thở có chút rối loạn.
Thứ anh cho cô uống là loại thuốc làm con người mất đi sức lực, rơi vào trạng thái mơ màng không có khả năng chống cự.
Anh đi đến ngồi bên giường, đưa tay xoa má cô.
Thừa Tuyết kinh hãi muốn né nhưng mà cả người không còn sức lực, ngay cả động đậy cũng khó khăn.
-Thừa Tuyết...
-Anh... anh cho tôi uống cái gì?-lòng cô sợ hãi, bây giờ chỉ muốn chạy trốn
-Anh biết như vậy sẽ rất đồi bại nhưng mà, anh yêu em.
Ít nhất anh có cô, cô hận anh cũng được.
-Anh... anh đừng... đừng...
Cô cật lực lắc đầu nguầy nguậy, sợ hãi mà khóc.
Nhậm Tử Phàm bây giờ cái gì cũng không quan tâm, anh chỉ muốn cô, chiếm hữu lấy cô. Tay từ từ đưa xuống cởi cúc áo của cô.
-Tử Phàm... đừng... dừng lại đi... làm ơn.
Cô không nghĩ anh lại có thể làm như vậy với cô, cô kinh tởm anh, cô càng hận anh hơn.
-Thừa Tuyết, anh đã đi đến bước này thì đã không dừng lại được. Anh chỉ muốn em biết cho dù là thế nào anh cũng yêu em.
Thừa Tuyết khóc một mực lớn hơn, nước mắt ròng rã rơi trên má, nhưng mà Nhậm Tử Phàm giống như mất đi ý thức từng bước từng bước đẩy cả hai vào địa ngục không thể luân hồi.
.
Ma Cao buổi sáng bắt đầu bằng cơn mưa rào, Tư Nguyên quấn người trong chăn đi ra nhìn từng giọt mưa rơi xuống. Mặc Hàng ở phía sau đi đến ôm Tư Nguyên.
-Không thay đồ đi, chúng ta xuống ăn sáng. Mặc Phong đang đợi.
-Hai anh đến đây để làm việc, hay là anh cứ đi cùng Mặc Phong, em ở trong phòng.-Tư Nguyên quay người cười dịu dàng nói
-Kế hoạch có thay đổi rồi, thay đồ nhanh đi.
Đợi Tư Nguyên thay đồ xong, bọn họ đi xuống phòng ăn của khách sạn, Mặc Phong đang nhâm nhi tách cafe tâm trạng đầy phiền muộn.
Mặc Hàng và Tư Nguyên ngồi