Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.

u đớn nhưng cố kìm nén thì anh sững người.
Tình yêu lại có thể làm con người trở nên vĩ đại như vậy sao?
-Trình Ngụy, hãy đưa cô ấy đi.
Nhậm Tử Phàm nhìn thấy Trình Ngụy thì quỵ xuống sàn, mặt nhăn nhó ôm lấy vết thương nhưng giọng điệu làm như không sao.
Nhìn thấy Nhậm Tử Phàm như vậy, ngay cả Trình Ngụy cũng không nỡ đưa Thừa Tuyết đi.
-Đưa cô ấy đi đi. Nếu không tôi sẽ đổi ý mà giam cầm cô ấy.
Trình Ngụy đi đến vỗ lên vai Nhậm Tử Phàm: "Tôi sẽ chăm sóc tốt cô ấy."
Sau đó đi đến nắm tay cô, nhưng mà cô giống như pho tượng biết khóc chỉ đứng yên tại chỗ mà rơi lệ.
-Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Có anh ở đây rồi.-Trình Ngụy nắm chặt lấy tay cô rồi nhẹ nhàng bế cô lên đi xuống nhà
Nhậm Tử Phàm nhìn bọn họ đến khuất dần sau cánh cửa thì bắt đầu sụp đổ.
Bắt đầu từ giây phút này, anh sẽ xóa đi hình bóng của cô. Con người lẫn kỉ niệm.
Tâm Nhi được Trình Ngụy bảo gọi bác sĩ đến, lúc đó anh đã rơi vào trạng thái hôn mê, máu chảy ra rất nhiều phải đưa anh đi cấp cứu ngay.
Vài tuần sau đó, Thừa Tuyết được Trình Ngụy đưa đến bệnh viện chữa mắt, cô phải ở bệnh viện một thời gian dài để tiện theo dõi.
Chuyện đêm đó cô đã cho vào dị vãng, tất cả đều đem đi quên hết.
Cho đến một ngày.
Lúc đó Thừa Tuyết đang ngồi trên giường bệnh, sau khi được bác sĩ trị liệu xong thì cô chăm chỉ đọc sách chữ nổi.
Trong không gian cô nghe được tiếng giày cao gót, có người mở cửa đi vào.
-Ai vậy?-Thừa Tuyết đóng sách lại hỏi
-Là tôi.
Viên Hy lên tiếng, từng bước đi lại gần Thừa Tuyết. Nhìn Thừa Tuyết rơi vào tình trạng này thật làm Viên Hy rất vui vẻ.
-Viên Hy?? Sao em lại đến đây?
-Tôi đến để nói cho cô một chuyện rất vui.
Viên Hy nhàn nhã ngồi xuống ghế.
-Em nói đi.
-Chị có biết tôi nhìn chị như thế này tôi rất vui không?-lời nói Viên Hy chợt sắc nhọn
-Em... nói gì thế?-mặt Thừa Tuyết biến sắc
-Vì sao chị biết tôi yêu anh hai mà chị vẫn giành anh ấy đi. Tôi ghét chị lắm, chị có biết không?-Viên Hy càng nói càng lớn giọng
-Em... không phải hai người là...
-Chị tưởng chúng tôi là anh em ruột sao? Tôi chỉ là em nuôi của anh ấy thôi, không hề có quan hệ quyết thống.
Lồng ngực cô như có tảng đá đè trúng rất nghẹt thở, hô hấp có chút dồn dập.
Điều đó chứng minh việc cô suy đoán là thật.
-Tất cả... tất cả đều do cô làm?-Thừa Tuyết hai tay siết chặt vạt áo
-Phải. Chuyện chị vị vu oan ăn cắp kịch bản, vòng tay rớt xuống hồ bơi hay là cái chết của mẹ cô, đều do tôi làm.-Viên Hy cười cay độc
-Cô điên rồi? Cô yêu anh ta thì cứ trực tiếp giành vì sao phải hại tôi, hại mẹ tôi.-Thừa Tuyết mất bình tĩnh chòm người nắm tay Viên Hy lay mạnh
-Chính cô năm lần bảy lượt ngăm cản tình cảm chúng tôi. Mẹ cô là do cô hại chết. Tôi biết mẹ cô rất quan trọng với cô, tôi lại vô tình biết được anh hai âm thầm cho bà phẫu thuật mà lúc đó hai người lại ở đảo San Hô nên tôi đến bệnh viện bảo bác sĩ đổi quả tim có vấn đề để làm phẫu thuật, còn dặn ông ta là anh hai căn dặn. Sau đó lại kêu ông ta điện thoại nói cho cô.
-Cô... vì sao cô hại chết mẹ tôi? Tôi giết cô.
Thừa Tuyết điên loạn dúng tay đánh Viên Hy, nhưng mà một cái cũng không trúng.
-Cô xem cô đáng thương đến chừng nào?
-Cô... vậy chuyện cô nói ở Rosso cũng là giả?
-Cô còn nghĩ là thật sao? Tôi không nói như vậy làm sao cô có thể không yêu anh ấy. Bây giờ hai người đã cắt đứt quan hệ, tôi rất cảm ơn cô.
Viên Hy cười lớn đầy cay độc.
-Vì sao cô phải hành hạ tôi như vậy? Cô còn làm tôi đâm anh ấy một nhát.-Thừa Tuyết suy sụp khóc thét
Uổng công cô xem cô ta là em gái tốt mà cô ta lại đối xử như vậy với cô.
Cô có lỗi với anh, là cô làm tình cảm bọn họ chấm dứt.
-Bây giờ cô hối hận cũng muộn rồi. Anh ấy hôm qua đã đi Úc, tôi đến để nói tạm biệt cô sau đó sẽ đi theo anh ấy. Cô nên chúc phúc chúng tôi.
-Nhậm Viên Hy, tôi sẽ không tha thứ cho những chuyện cô đã gây ra với tôi.
-Kẻ mù như cô thì làm được gì tôi. Chưa biết chừng khi ấy tôi đã là vợ anh ấy. Hahaha....
Viên Hy ngửa đầu cười lớn sau đó cầm túi xách rời đi.
Thừa Tuyết quằn quại nằm trên giường, nước mắt rơi ra như mưa tuôn, tiếng kêu thét đầy đau lòng cùng bi oán.
Cô sai rồi. Cô sai rồi.
Tất cả chỉ là cái bẫy của Viên Hy mà cô lại đâm đầu nhảy vào. Là cô phá hoại hạnh phúc của bọn họ, đều là cô.
Tử Phàm, em sai rồi. Em xin lỗi.
Rốt cục cô cũng hiểu được cảm giác chết đi sống lại, đau đến mức không còn cảm giác.






Chạm Mặt.
Đau khổ nhất không phải không yêu được, mà là tình yêu đã nắm trong tay mà lại buông tay không yêu.
- - -
Bốn năm sau
Buổi lễ bán sách và trao đổi sách ngoài trời diễn ra náo nhiệt ở công viên Rosso, rất nhiều người đã tập trung nơi này.
Diệc Thuần và Nhất Duy hẹn hò được bốn năm, tuần trước bọn họ vừa về quê Diệc Thuần, Nhất Duy còn đề xuất vấn đề kết hôn. Cha mẹ hai bên cũng rất tán thành, nhưng mà đều cho cả hai tự do lựa chọn và tiến tới.
Còn cô...
Hỏi bốn năm nay cô như thế nào thì h