Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.
ủa cô chủ yếu là những màu nhẹ nhàng thuần khiết, còn cái kiểu trong suốt như thế này tuyệt đối là không có.
Chợt nhớ tới nguyên nhân con trai ly hôn, chẳng lẽ là nó có phụ nữ bên ngoài? Chợt nghe bên ngoài có tiếng động bà cầm y phục ra ngoài mở cửa không ngờ con trai mình lại khiến bà kinh sợ như vậy.
Ánh mắt soi mói của bà Trịnh quét Hàn Dĩnh từ trên xuống dưới, cô ta mặc một bộ váy lửng màu đỏ thẫm vừa nhìn đã biết là đó chẳng phải là hàng cao cấp. Không cao lắm nhưng so với Hàn Dẫn Tố cao hơn một chút, tóc uốn xoăn xõa xuống, ngũ quan thật xinh đẹp nhưng lại mang kiểu đàn bà không an phận chỉ thích đi dụ dỗ đàn ông.
Mới nhìn thôi bà đã không thích Hàn Dĩnh, trong lòng chửi con trai không có mắt, càng chọn càng sai. Nghe Hàn Dĩnh gọi một tiếng “mẹ” mà mặt bà đen lại, lãnh đạm mở miệng:
"Tiểu thư đây xin đừng nhận người thân lung tung, tôi không có phúc làm nổi mẹ của cô đâu.”
Khuôn mặt tươi cười của Hàn Dĩnh hơi cứng lại, tay len lén sau lưng cấu cấu Trịnh Vĩ nói. Mà Trịnh Vĩ không muốn quan tâm tới cô nhưng lại sợ mất mặt, sợ Hàn Dĩnh sẽ làm loạn với mẹ hắn làm hàng xóm chê cười nên đành chau mày:
"Mẹ, vào trong rồi nói, đứng ở cửa nói chuyện còn ra thể thống gì nữa.”
Bà Trịnh hừ một tiếng, đem y phục trong tay ném cho con trai:
"Vào đâu cũng vậy, không được tôi đồng ý thì đừng kẻ nào mơ vào cửa Trịnh Gia.”
Trịnh Vĩ và mẹ hắn vào phòng hắn để nói chuyện, Hàn Dĩnh đi sau bị cánh cửa đóng sập lại đành ngồi trên sofa nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt mà tức giận. Ngồi một lát mắt đảo lung tung rồi lặng lẽ đứng lên đem tai dán vào cửa để nghe động tĩnh.
Mà cô chẳng cần làm như vậy cũng nghe giọng của bà Trịnh từ bên trong truyền ra:
"Cái gì? Cô ta là em của Hàn Dẫn Tố? Vĩ Vĩ, mày điên rồi, đã dễ dàng bỏ được Hàn Dẫn Tố lại dính vào em gái cô ta? Có phải cô ta đang quấn lấy mày? Mẹ nói cho mày biết mẹ không đồng ý, mày muốn cưới vợ khác nhưng người ở nơi khác là không được.”
Hàn Dĩnh hỏa khí vụt lên lên liền đạp cửa xông vào. Trịnh Vĩ cau mày nhìn cô mà bà Trịnh thì vô cùng lạnh lùng:
"Chị gái cô đã không còn là người nhà này rồi, cô ở đây không thích hợp. Nếu người ta biết anh rể và em vợ có quan hệ với nhau thì Trịnh Gia chúng ta chẳng biết giấu mặt mũi đi đâu, cô đi đi.”
Trong lòng Hàn Dĩnh thầm nghĩ: Đuổi cô đi ấy à? Nào có chuyện dễ dàng như vậy? Đã nhịn đến hôm nay cũng không thể nào chịu đựng hơn được nữa, nghĩ đến đây Hàn Dĩnh cười cười:
"Mẹ, con mang thai, hơn ba tháng rồi. Con đã đi siêu âm người ta bảo tám chín phần là con trai.”
Bà Trịnh ngây ngốc ngay tại chỗ nhìn Hàn Dĩnh mà không biết nói gì.
Trịnh Vĩ phiền chết đi được, mặc kệ không thèm quan tâm họ náo loạn vội rút điếu thuốc ra ban công hút trong đầu không ngừng nghĩ về chuyện Hàn Dẫn Tố và Phương Chấn Đông. Đó như một hạt cát chui vào lòng, không thể thích ứng được càng khó có thể chấp nhận.
Lại nói về Hàn Dẫn Tố bên này, trong phòng đột nhiên xuất hiện người đàn ông cao lớn như Phương Chấn Đông cảm giác thật là khác lạ. Mặc dù anh trầm mặc ít nói nhưng lại có thể cảm thấy được sự tồn tại rất lớn của anh khiến cô cảm thấy mình không phải là người đang bị bỏ rơi.
Chung quanh anh, dù cách đến bao nhiêu mét vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi anh huống chi hôm nay Hàn Dẫn Tố bị đưa vào tầm ngắm.
Bữa trưa hai người ăn rất đơn giản nhưng buổi tối lại tương đối phong phú.
Hàn Dẫn Tố thành người nửa tàn phế không thể tự làm cơm nên Phương Chấn Đông tạm thời đảm nhận vai trò đầu bếp. Đại khái thì quân nhân đều là vạn năng, cô nhìn bàn thức ăn mà không tự chủ nghĩ đến điều này.
Người đàn ông này hiển nhiên không am hiểu nhiều nhưng sủi cảo gói cũng được, cơm nấu chín, mùi vị mặc dù là không được xem là tốt lắm nhưng ít nhất là chín. Nhưng đối với Hàn Dẫn Tố điều này quả là ngoài sức tưởng tượng.
Người đàn ông như vậy, bàn tay kia đoán chừng thường là cầm súng nhưng hôm nay lại cầm dao thái làm bếp hơi có chút ngược đời tuy nhiên nó lại dung hòa với về ngoài lạnh lùng của anh khiến cho anh có đôi phần nhu hòa. Người đàn ông này tuy lạnh lùng nhưng lại toát lên vẻ ấm áp.
Ăn cơm xong hai người lại ngồi ở phòng khách xem TV, Hàn Dẫn Tố không dám coi thường người đàn ông ngồi bên cạnh. Mặc dù mắt anh nhìn thẳng mắt nhìn vào TV không nói một lời nhưng đừng nghĩ là anh không thấy gì.
Hàn Dẫn Tố cảm giác thấy mình nên nói chuyện một chút, ho một phát thông cổ họng rồi mới mở miệng:
"À, anh có thể ngủ ở phòng bên kia, chăn ở trong đó đều là mới.”
Phương Chấn Đông quay sang nhìn cô một cái rồi gật đầu. Hàn Dẫn Tố liền dừng lại, cô không biết nên nói tiếp hay không. Nhìn lên đồng hồ treo tường, đây bình thường là thời gian cô sẽ tắm rửa sau đó sẽ lên QQ chat với Mộ Phong hoặc chơi điện tử tiêu khiển.
Nhưng bây giờ Phương Chấn Đông ở đây, cô đang nghĩ hôm nay có nên tắm hay không. Ý nghĩ vừa nhen nhóm cô đã cảm thấy có cái gì đó không đúng rồi, đấu tranh một lát vẫn cảm thấy là mình nên đi tắm. Cô len lén đặt cái chân không bị thương xuống sàn, vừa mới đụng phải dép bông thì