Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
ô tình luôn hướng về trên người ông chủ mà cô luôn mắng là Hoàng Thế Nhân.
Hàn Dẫn Tố không tự chủ cười, chút ranh mãnh nháy mắt với Mộ Phong mấy cái khiến gương mặt Mộ Phong ửng đỏ. Nhưng rất nhanh trở lại bình thường kéo cô lại ngồi bên cạnh hỏi chuyện về bà ngoại cô.
Gia cảnh của Mộ Phong rất bình thường, trước kia cô còn hâm mộ nhiều bạn học gia đình có gia thế, sau đó quen thân Hàn Dẫn Tố mới biết mình đã là người hạnh phúc lắm rồi. Đừng nhìn Dẫn Tố nhu nhược, thật ra khi đối mặt với khó khăn cô kiên cường hơn bất kỳ ai.
Đường Tử Mộ thật bất đắc dĩ, biết rất rõ ràng tình trạng cô đang quẫn bách nhưng lại không tìm được cách nào giúp. Trước mặt sư muội hình như anh có làm gì cũng không thỏa đáng, có lúc anh vô lực, Hàn Dẫn Tố cho anh cảm giác chỉ được đứng xa nhìn, rõ ràng cô đang ở ngay trước mắt nhưng lại hư ảo mờ mịt. Lúc anh tiến vào liếc mắt đã nhìn thấy cô, cô gầy, chỉ trong vòng thời gian ngắn ngủi có một tháng mà đã gầy hẳn đi. Trong lòng anh tràn đầy thương tiếc nhưng trong nháy mắt tất cả đều hiện lên trong đáy mắt cứ nhìn cô gái mảnh khảnh nhu nhược trước mắt này.
Hoàng Thế Vinh nhìn bạn tốt cũng không nhịn được âm thầm thở dài, Hàn Dẫn Tố quả thật không giống bất kỳ ai. Ban đầu thấy cô thật khiến anh ngạc nhiên, công bằng mà nói so với Mộ Phong thì nha đầu này xinh đẹp hơn, khí chất cũng tốt, cho dù là đã ly hôn nhưng cũng không thể nhìn vào đó mà đánh giá được. Cái loại cao ngạo thanh khí vẫn khác biệt so với người khác, cho dù đứng ở đâu vẫn có thể khiến người ta nhận ra được.
Mộ Phong liếc anh một cái:
"Anh là người no làm sao có thể biết tâm trạng của người đói, về tiền lương thì em có thể miễn cưỡng xem là đầy đủ nhưng muốn xỉa răng còn phải mất tiền, đây là ăn hôi anh có biết không? Dù sao thì Đường sư huynh có tiền, em chỉ giúp anh ấy tiêu một chút coi như là cứu tế nạn dân, đây chính là việc thiện vĩ đại. Dẫn Tố, mày xem tao nói có đúng không?”
Hàn Dẫn Tố mỉm cười gật đầu một cái:
"Ừ, cũng có chút lý, nhưng mà Mộ Phong này, hình như cậu đang hơi mập đó.”
"Có thật không? Có thật không?"
Mộ Phong khẩn trương đứng lên, chạy đến bên tấm gương lớn soi bắt đầu lẩm bẩm:
"Không mập mà! Hoàng Thế Nhân, anh nói xem em có mập lên không?”
Hàn Dẫn Tố khỏi cười hì hì một tiếng, dám công khai gọi ông chủ là Hoàng Thế Nhân ngoại trừ Mộ Phong đang léng phéng cùng ông chủ thì chẳng có người thứ hai.
Đường Tử Mộ liền đem chi phiếu đưa cho Dẫn Tố, cô nhận và nhìn lại chợt bị hù cho giật cả mình:
"Đường sư huynh, em nhớ hai bức tranh phong cảnh định giá không phải là một vạn sáu ư? Sao mà nhiều như vậy?”
"n sư anh nói sông nước Giang Nam dưới ngòi bút của em mang vẻ điềm tĩnh mà đầy tâm sự nặng nề, phong cách khác biệt. Ông đã bàn luận như vậy với bạn bè. Mà tranh em ban đầu cũng không công khai ghi giá, người ta tìm đến mua anh cảm thấy bán như vậy quá hời cho khách mà không thỏa đáng. Khách hỏi mua anh liền nói mức giá mới, ông ấy đồng ý mua gấp luôn nên anh không kịp thương lượng với em tự tiện quyết định bán luôn.”
Hàn Dẫn Tố có chút ngốc, không khỏi nghĩ đến vị đại sư hiền hòa, biết mình vận khí tốt được họa sỹ nổi tiếng đánh giá cho nên được định giá cao, cứ xem như là theo lý. Mặc dù như vậy cô cùng có chút ngượng ngùng. Đường Tử Mộ cẩn thận quan sát hồi lâu mới mở miệng:
"n sư đề nghị em vẽ vùng sông nước thành bộ sưu tập rồi cùng triển lãm tranh với ông.”
"Triển lãm tranh của ông ấy?"
Trong đầu Hàn Dẫn Tố quay cuồng mấy chữ này, đây từng là giấc mộng của cô sau lại bị hiện thực tàn phá tất cả. Mơ ước và thực tế sao có thể chênh lệch như trời đất, bây giờ cô có tư cách mơ ước sao?
Mộ Phong đảo quanh Hàn Dẫn Tố hai vòng so với Hàn Dẫn Tố còn kích động hơn:
"Ban đầu giáo sư chúng ta đã nói mày là người cực kỳ tài hoa, ông ấy giới thiệu cho mày đi du học nước ngoài mày đã cự tuyệt để cưới tên khốn Trịnh Vĩ đó.”
Thấy trong nháy mắt Hàn Dẫn Tố biểu tình ảm đảm Mộ Phong mới gãi gãi đâu:
"Xin lỗi, Dẫn Tố, mày đừng để ý tao nói hươu nói vượn. Nhưng Đường sư huynh nói rất đúng, đây mới là đường mày nên đi, việc gì phải làm giáo viên dạy mỹ thuật thật lãng phí tài năng của mày, cái này gọi là phí của trời mày biết không?”
Hàn Dẫn Tố nhìn Đường Tử Mộ, vô cùng chân thành nói:
"Sư huynh, cám ơn anh."
Ánh mắt Đường Tử Mộ nhu hòa lại, thật lâu mới nói:
"Có thể giúp em như vậy anh cũng thấy vui vẻ rồi.”
Mộ Phong hận không trợn trắng mắt lên, Đường sư huynh này đừng có mà nhìn người đoán hình chó, thủ đoạn theo đuổi con gái nhà người ta thật khác người. Đây là thời nào và hòan cảnh nào rồi mà nói câu nhảm lập lờ nước đôi như vậy. Nhớ tới biểu hiện của anh lúc học đại học của anh thì cũng không thấy lạ.
Nhưng Đường Tử Mộ thật cách xa vạn dặm so với Trịnh Vĩ, Mộ Phong đã sớm nghe ngóng rõ ràng hoàn cảnh của Đường Tử Mộ. Cha mẹ đều định cư ở nước ngoài, tư tưởng thông thoáng chắc sẽ không để ý đến Dẫn Tố đã từng ly hôn. Sư huynh lại đẹp trai, giá trị con người thanh cao. Điều quan trọng nhất là từ khi học đại học đã thầm mến Dẫn