Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

ủ nhận người đàn ông kia rất xuất sắc. So với chồng trước của Hàn Dẫn Tố, người đàn ông này khiến cho Phương Chấn Đông có chút lo lắng.
Nhưng chỉ là một chút, cho tới giờ Phương Chấn Đông anh chưa từng sợ bất kỳ sự khiêu chiến nào. Đối thủ mạnh đến đâu cũng chỉ là bại tướng dưới tay anh, lần này tất nhiên cũng không ngoại lệ. Tình trường cũng như chiến trường, không khác biệt nhau là mấy.
Chỉ là qua điện thoại nghe cháu anh nói cô gái nhỏ này đang ăn cơm cùng với người đàn ông khác khiến sự đố kị bốc lên như lửa không thể dập tắt được. Huống chi hai người còn thân thiết trước mặt anh như thế này khiến nắm đấm của anh kêu răng rắc. Nếu để lính Đoàn Tăng Cường nhìn thấy chắc chắc sẽ biến xa tám trượng.
Hàn Dẫn Tố xuống xe không khỏi sợ run cả người, cứ có cảm giác có chút lạnh lẽo bao vây người mình liền không tự chủ ôm lấy cánh tay.
Đường Tử Mộ cũng để ý đến hành động của cô, săn sóc lấy khăn quàng cổ của mình xuống định quàng cho cô nhưng cô lui thật nhanh về phía sau, chớp mắt mấy cái, cười cười:
"Sư huynh, em đã đến nhà, cám ơn anh rất nhiều!"
Đường Tử Mộ dừng tay lại một chút rồi nhìn lên trên lầu nhẹn nhàng nói:
"Có cần anh tiễn em lên lầu không?”
Hàn Dẫn Tố vội vàng xua tay:
"Không, không cần, thật cảm ơn sư huynh đã giúp đỡ em rất nhiều. Anh còn phí công mời em đi ăn cơm thật là ngại, hôm nào rảnh em sẽ mời anh.”
Trong lòng Đường Tử Mộ xông lên một tia tiếc nuối nhưng rất nhanh chóng nở một nụ cười ấm áp:
"Chính em nói đó, nhớ giữ lời.”
Hàn Dẫn Tố cũng cười:
"Vâng, được ạ."
Dưới đèn đường, cô cười như ánh trăng rẽ mây, ánh sáng như bạc khiến Đường Tử Mộ khẽ ngẩn ra. Cô phất tay một cái:
"Em lên trước, sư huynh lái xe cẩn thận.”
Cho đến khi thân ảnh cô biến mất thì Đường Tử Mộ mới có chút buồn bã, không khỏi lắc đầu cười khổ. Tuy mình nói với Thế Vinh kiên định như thế nhưng thật ra trong lòng vẫn luôn không khỏi phiền muộn.
Đường Tử Mộ buồn bã xoay người lại vừa đúng lúc nhìn thấy Phương Chấn Đông đang nhảy từ xe Jeep xuống đi tới. Mặc dù đèn đường mờ mờ, bóng đêm thâm trầm nhưng cái loại khí thế bức người không thể che đi được.
Xe Jeep giấu trong bóng tối nên anh không để ý, người đàn ông kia đi tới lướt qua anh, anh nhìn thấy ba ngôi sao trên cầu vai xẹt qua lóe lên khiến không khỏi kính nể. Đây là một vị quân nhân là Thượng Tá, chẳng trách khí thế lại bức người như vậy.
Phương Chấn Đông cũng không nhìn Đường Tử Mộ mà lướt qua luôn, đứng bên cạnh không biết có phải Đường Tử Mộ có cảm giác sai hay không mà anh cảm thấy người đàn ông này toát ra đầy vẻ đối địch. Nhìn vị quân nhân lấy chìa khóa ra mở cửa chính đi vào anh mới không khỏi bật cười, xoay người lên xe rời khỏi tiểu khu.
Phương Chấn Đông mặc dù rất tức giận nhưng không phải không biết phân biệt thị phi. Anh vô cùng rõ ràng rằng người đàn ông đưa Hàn Dẫn Tố về chưa bao giờ là trọng điểm. Mà trọng điểm chính là cô gái nhỏ đang ở trên lầu kia. Trọng điểm là trong lòng cô gái nhỏ đó, Phương Chấn Đông anh là người như thế nào.
Phương Chấn Đông cảm thấy mình nên cần thiết phải tuyên bố chủ quyền để cô gái nhỏ kia biết anh là Phương Chấn Đông, là người đàn ông của cô.
Hàn Dẫn Tố căn bản không biết gì, trong lúc vô tình cô đã chạm phải ngòi nổ của Phương Chấn Đông, mà không chỉ là lửa cháy, lửa giận mà còn là dục hỏa. Mà cô chính là nhân viên phòng chữa cháy hiệu quả nhất.
Vừa mới cởi áo khoác ngoài ra thì chuông cửa đã reo lên, Hàn Dẫn Tố sợ hết cả hồn. Dù sao lần trước bị trộm vào đến giờ vẫn còn chút ám ảnh. Sau khi kìm nén được hoảng loạn mới thò tay nắm lấy bình hoa trên tủ giày đợi đến khi cửa mở ra liền mặc kệ ném vào.
Thật không may Phương Chấn Đông là quân nhân nên bị anh tóm được, lúc này cô mới nhìn kỹ người đi vào là Phương Chấn Đông. Không đợi Hàn Dẫn Tố phản ứng anh đã buông bình hoa ra tiến đến một bước đưa tay ra túm lấy gáy cô.
Hàn Dẫn Tố hoàn toàn không thấy rõ hành động của anh, bóng hình lướt qua rồi bị chế trụ gắt gao không thể nhúc nhích nổi. Sau đó đôi môi bị một mảnh ấm áp bịt kín lại.
Đầu cô ong ong, chỉ cảm thấy mình bị khóa trụ cứng đờ rồi bị bao phủ trong hơi thở nam tính bá đạo của Phương Chấn Đông, không thể nhúc nhích nổi…..






Ở trong lòng nhớ thương lâu như vậy, rốt cuộc có thể nếm được thì cảm giác của nó quá tuyệt vời. Trong nháy mắt, Phương Chấn Đông liền hóa thân thành sói, lý trí phải biết khắc chế của quân nhân đã sớm bay lên chín tầng mây. Trong mắt anh, trong lòng anh, trong tay anh, bên môi anh chỉ còn có cô gái nhỏ ngon miệng này.
Đã cho rằng chính là của mình thì thật ra Phương Chấn Đông cảm thấy mình không cần thiết phải kìm nén. Ban đầu án binh bất động cũng chỉ vì muốn cho cô chút thời gian thích ứng với anh. Nhưng điều đó không bao gồm việc bị đám sói vây rình, anh sao có thể ngồi nhìn. (lời của tác giả: nói thật một câu đi: thủ trưởng đại nhân, hình như ngài mới chính là con sói già đúng không?)
Nhiều năm sống trong quân lữ đã nói cho Phương Chấn Đông b