Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.
ày cũng không có gì mới lạ, nhưng luôn nắm quyền tuyệt đối trong tay. Bàn tay anh gắt gao giữ lấy hông cô mạnh mẽ tiến vào từng phát từng phát đâm vào như đụng phải cả linh hồn cô khiến cả hồn cô thất lạc. Cô nghĩ hông cô chắc bị bầm tím rồi.
Lúc này cô đã không còn rối rắm về mối quan hệ giữa hai người nữa, dù sao thì ván cũng đã đóng thuyền, hối hận cũng đã muộn. Giờ cô bắt đầu lo lắng cho mình sẽ chết ở trên giường mất. Nếu như vậy đúng là cái chết thật mất mặt a a a….
Dường như cảm thấy cô gái dưới thân đang mất hồn, đồng chí thủ trưởng vô cùng rất không hài lòng, sắc mặt trầm lại càng gia tăng động tác phía dưới.
Trong nháy mắt, bao nhiêu ý nghĩ lộn xộn trong đầu cô bị đánh bay đi đâu hết. Cô rên rỉ không biết vì sung sướng hay vì thống khổ nữa, thân thể như cành liễu trong gió, có lúc yên lặng, có lúc run rẩy căng thẳng.
Đây là chính là cô vợ nhỏ của anh, về sau cả ngày lẫn đêm đều sẽ chỉ là của một mình anh. Ý nghĩ này vừa thoáng qua đã đánh động sợi dây thần kinh xúc cảm khiến anh rên lên một tiếng, phía dưới động tác càng thêm kịch liệt.
A….Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình muốn chết rồi, nếu không phải chết vì sao trước mắt lại tối sầm là sao? Nhắm mắt lại thì cơn buồn ngủ xông tới nhấn chìm tâm trí cô. Cao triều đi qua rốt cục cô cũng đã được như nguyện mà ngất đi.
Thật lâu sau Phương Chấn Đông mới từ cái nơi sung sướng đến hủy diệt cả trời đất đó trở lại. Cái loại thỏa mãn đó không cách nào mà lấp đầy được. Nhưng anh biết nếu mình không có được thỏa mãn chắc chắn về sau mình sẽ đói khát cô gái nhỏ này mà chết.
Phương Chấn Đông khẽ cúi đầu, cả người cô mềm mại như bông, mắt run run, lông mi cong lên như hai cánh quạt nhỏ, da thịt trắng dường như trong suốt, vòng eo mảnh khảnh, cả người yếu đuối mềm nhũn như có trận gió qua có thể đổ gục. Nhưng thân thể mềm mại này lại mang cho anh cảm giác thỏa mãn nhất từ khi anh chào đời đến bây giờ.
Trong nháy mắt anh phá vỡ nguyên tắc đương nhiên của chính mình, tay phụ nữ quả là khác biệt to lớn, anh cẩn thận dùng mền bao kín người cô rồi ôm đến phòng tắm.
Nước ấm áp vây quanh thân nhưng cô vẫn không tỉnh lại, cô quá mệt mỏi rồi, chỉ thoải mái rên nhẹ hai tiếng. Phương Chấn Đông phát hiện việc hầu hạ cô vợ nhỏ tắm lại là việc không có chút phiền toái nào, ngược lại lại vô cùng hưởng thụ thuận tiện có thể sờ soạng được đôi tý. Anh đã quyết định về sau chỉ cần là lúc rảnh rỗi sẽ phục vụ cô vợ nhỏ tắm rửa.
Phát hiện ra thứ đúng là mình cần thì sẽ của chính mình, đây chính là tác phong của Phương Chấn Đông. Chỉ là trước kia thứ anh nhận thấy không bao gồm phụ nữ, Hàn Dẫn Tố quả thật là ngoại lệ.
Hàn Dẫn Tố cũng không biết lần đầu tiên cô trêu chọc tới người đàn ông này thì đã bị người đàn ông bá đạo này gọi tên rồi, gọi tên là: Vợ của Phương Chấn Đông.
Tác giả có lời muốn nói: các bé đã thỏa mãn chưa? Thịt đủ chưa? Chậm mới có thịt là bởi vì nhịn lâu ăn mới ngon biết không?
Hàn Dẫn Tố có một giấc mơ thật dài, trong mộng mẹ vẫn trẻ tuổi và xinh đẹp như vậy. Mẹ đứng ở bên cầu nhỏ cạnh nhà cũ của bà ngoại ở đầu phố nhỏ nhìn xa xăm. Trên sông thuyền chèo chậm rãi đi qua, hai bên bờ sông là rặng liễu phất phơ theo gió hòa vào mái tóc mẹ. Rồi mẹ mỉm cười nhẹ nhàng như mọi vật cứ trôi mãi như thế trong giấc mộng nhẹ nhàng chậm rãi.
Mẹ nhìn rất nhập thần, cánh tay nhỏ bé của Hàn Dẫn Tố được mẹ dắt ngẩng đầu lên nhìn mẹ:
"Mẹ nhìn gì vậy?"
Mẹ giống như không nghe thấy, Hàn Dẫn Tố dùng sức lay lay tay mẹ lại hỏi thêm lần nữa:
"Mẹ nhìn gì thế ạ?"
Mặc dù chỉ là cái chớp mắt ngắn ngủn cô vẫn nhìn ra tâm trạng hôm nay của người đàn ông này vô cùng tốt, thật khác biệt với sự nhếch nhác lúc này của mình.
Hàn Dẫn Tố nghĩ một chút cũng không sai, tâm tình của Phương Chấn Đông đích thực là vô cùng tốt. Cuộc sống nhiều năm cấm dục và kiềm chế như vậy nên đến lúc được giải phóng tuy nói Hàn Dẫn Tố rất thảm nhưng anh biết hai người đều thỏa mãn có thể nói là hạnh phúc. Anh phát hiện tính phúc và hạnh phúc quả nhiên là có liên hệ mật thiết.
Nếu không phải thương xót cô gái này thân thể quá yếu thì anh đã muốn làm mấy lần nữa, nhưng nghĩ đến năm rộng tháng dài sau này nên có thể tạm thời nhịn được. Dù sao cũng có không ít cơ hội được hôn và ăn đậu hũ non, vì Hàn Dẫn Tố bị anh giày vò mệt quá nên ngủ đến hôn mê không biết gì thôi.
Phương Chấn Đông không thể tự kềm chế được cảm giác yêu cô gái nhỏ trong lòng, cả người nằm ngoan ngoãn trong lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng gối lên khuỷu tay anh, mùi vị thơm tho, hơi thở nhẹ nhàng…..
Anh hít thật sâu một cái át chế khát vọng sinh lý đang dâng trào, chỉ cần nhìn cô gái nhỏ này mà phản ứng của anh đã lớn như vậy rồi.
Chắc giờ cô cũng không biết mình có bao nhiêu mê người, ánh sáng chiếu vào mái tóc cô, cô cúi đầu mái tóc đen theo đó mà rũ xuống. Từ chỗ Phương Chấn Đông có thể thấy đôi lông mi cong cong và cái mũi nhỏ, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng đều cắn chặt môi dưới. Vẻ nhu nhược càng thêm lộ ra vẻ quyến r