XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.

hông còn cách nào khác đành đưa di động cho con trai. Tiểu Phong vừa nhận lấy điện thoại trong nháy mắt đã đứng nghiêm, lớn tiếng hô:
“Chào thủ trưởng!”
Phương Chấn Đông cười nhẹ phối hợp:
"Chào đồng chí Tiểu Phong!”
Tiểu Phong ngẩng đầu liếc mắt nhìn cha mẹ đang cố nhịn người, cầm điện thoại chạy vào trong góc thần thần bí bí nhỏ giọng nói:
"Báo cáo thủ trưởng, phát hiện địch tình, cô giáo Hàn cùng với một nam đồng chí rất tuấn tú đang ăn cơm…..”
Tác giả có lời muốn nói: các đồng chí! Chương tiếp theo bắt đầu kế hoạch đại nhảy vọt, kích tình bắn ra bốn phía à….ha ha!!!! Tiểu đặc vụ báo tin, Phương lão đồng chí ghen, Tố Tố chết chắc rồi!!! Mong đợi không?






Lão Phùng nhìn mặt Phương Chấn Đông càng ngày càng đen, đen đến mức không thể đen hơn nữa thật khiến lão hơi run rẩy. Tuy nói Phương Chấn Đông chẳng bao giờ tươi cười gì nhưng kể từ hôm từ Miền Nam trở về, trong một tháng gần đây tâm tình luôn luôn tốt, không có vấn đề gì khác, đây là chuyên cả Tăng Cường Đoàn đều biết.
Bình thường nếu là vi phạm nhỏ hoặc có lỡ lén lút làm chuyện gì mà bị Đoàn Trưởng biết thì chỉ có một chữ là “Chết” mà thôi. Trong một tháng nay, hạnh phúc đã trở lại khiến cả Đoàn Tăng Cường như chỉ thấy trời xanh, một mảnh mây đen cũng không có, mỗi ngày đều là mùa xuân rực rỡ tươi đẹp.
Phương Chấn Đông dựa vào quan hệ cá nhân để điều chuyển chuyên cơ tất nhiên sẽ không gạt được bạn nối khố Phùng Chính Ủy, hơn nữa căn bản Phương Chấn Đông cũng không có ý giấu diếm, điều cả chuyên gia phó viện trưởng bên quân tổng chẳng lẽ bên này còn không biết.
Trong một tháng này, đoàn bộ nhận không ít sự quan tâm, thật sự các vị thủ trưởng thật thích lo chuyện bát quái, nếu không phải Phương lãnh đạo ra nước ngoài thì chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn rồi.
Lão Phùng bình thường thật đúng là không nhìn ra, đừng xem gương mặt lạnh lùng không nói không rằng cứ làm kia, khỏi cần phải nói chắc chắn đã thu hoạch được gì đó rồi. Nếu không lúc trở về đoàn bộ đã trở thành người mất hồn như vậy. Thật ra mất hồn cũng chưa phải, nhưng nếu quan sát cẩn thận sẽ thấy khóe miệng Phương Đoàn Trưởng khẽ mỉm cười.
"Hôm nay tôi ra ngoài, sáng mai nếu không về kịp anh đối phó với sư bộ thay tôi.”
Nói xong, cũng không thèm để ý xem Lão Phùng có đồng ý hay không bước đi luôn. Lúc Lão Phùng lấy lại tinh thần thì trong viện đã vang lên tiếng xe nổ và chiếc xe Jeep đã lao như điên ra khỏi đại viện của đoàn bộ rồi.
Cái gì gọi là ghen tỵ? Cái từ xa lạ kỳ quái này trong suốt ba lăm năm cuộc đời Phương Chấn Đông chưa từng xuất hiện qua. Nhưng bây giờ hai chữ đó giống như hai cây đuốc cháy phừng phừng cháy từ lòng anh lên đến tận đỉnh đầu. Thậm chí cả khắp nơi chân tay đến tận xương tủy đều lan đến.
Tiểu nha đầu được lắm! Dám chơi trò sớm nắng chiều mưa với anh, thật là thiếu dạy dỗ rồi. Anh vốn cảm thấy không cần thiết phải nói rõ ràng, đêm hôm đó, cái đêm mà cô đã nằm trong lòng anh kia đã không cần phải nói rồi. Cô là của anh, đời này là vậy. Nhưng nghĩ đến lúc anh vừa quay đi tiểu nha đầu này dám đùa anh mà không thèm nhìn thử anh là ai!
Phương Chấn Đông bị ghen tỵ gặm nuốt gần như mất đi cả lý trí, cứ phóng xe như điên như cái kiểu không muốn sống nữa. Vừa đúng dịp lái xe vào tiểu khu còn chưa xuống xe chợt lửa giận bùng lên, anh thấy một chiếc xe lớn phóng qua khiến anh vừa lúc nhìn thấy Hàn Dẫn Tố đang ngồi ở ghế lái phụ.
Sau khi ăn cơm Hàn Dẫn Tố không đi xem phim mà cô cũng không phải là kẻ ngốc nghếch, bọn họ hai đôi nam nữ ghép thành đôi đi xem phim nghĩ thế nào cũng không thỏa đáng. Hơn nữa đối phương là Đường Tử Mộ cô càng nên cẩn thận để tránh sinh ra hiểu lầm.
Mà cô cũng thật sự mệt mỏi, thể xác và tinh thần cực kỳ mệt mỏi. Từ quê trở lại cô còn chưa vào nhà đã đến phòng tranh. Nhà một tháng chưa về không biết đã thành dạng gì rồi. Lúc cô đi vội vàng còn chưa kịp thu dọn đồ ăn trong tủ lạnh và quần áo ở ngoài ban công chưa lấy vào.
Đường Tử Mộ rất có phong độ, thúc giục Mộ Phong đi cùng bạn tốt còn mình lái xe đưa Hàn Dẫn Tố về. Cô cũng không muốn phiền đến anh nhưng anh cố ý muốn đưa đi khiến cô không tiện cứng rắn mà cự tuyệt. Dù sao thì hai người trừ quan hệ sư huynh sư muội thì anh còn giúp cô quá nhiều.
Còn một chút nguyên nhân nữa đó chính là em gái của Phương Chấn Đông. Thấy em gái của anh cô mới ý thức được bối cảnh hiển hách của anh. Chỉ vì cảm giác trong ngực anh quá hạnh phúc, quá ấm áp khiến cô quên đi khoảng cách giữa hai người, quên đi thực tế.
Cô là một người phụ nữ đã ly hôn làm sao có thể xứng với Phương Chấn Đông. Mặc dù anh có bờ vai vững chãi nhưng cũng không phải là nơi cô có thể dựa vào. Cô độc tự ti như thủy triều cuốn tới trong nháy mắt đã nhấn chìm đi một cái gì đó mới nhen nhóm khiến lòng cô trở lại còn một mảnh hoang tàn.
Phương Chấn Đông mím chặt đôi môi mỏng, nheo mắt quan sát người đàn ông từ trên xe bước xuống. Mặc dù đang ghen tỵ như ngòi thuốc nổ đang cháy sẽ nổ tung ngay lập tức nhưng anh không thể không ph