Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
ở chung một chỗ cùng Thịnh Đản? Bọn tôi cho cô một cái địa chỉ, cô lập tức dẫn cô ấy tới đây. Oan Gia Ngõ Hẹp, không thể buông tha, hiện trường mùi thuốc súng quá đậm, tóm lại, tớ hoài nghi một láy nữa Tùy Trần cùng Thích Huyền rất có thể sẽ đánh nhau. . . . . ."
Là điện thoại của Tạ Miểu, thật ra thì biết lâu như vậy, Tạ Miểu rất ít khi gọi điện cho Lục Y Ti.
Cho nên, cô không chút nào hoài nghi tính chân thật trong lời nói của anh.
Chỉ có thể nói. . . . . . Xem ra Thịnh Đản thật đúng là rất hiểu rõ Tùy Trần, lại xem ra Tùy Trần thật đúng là một người đàn ông cặn bã trọng sắc khinh bạn!
Cái gì gọi là rất có thể sẽ đánh nhau?
Hoàn toàn chính là bịa đặt sự thật! Giấu giếm chân tướng!
Tùy Trần cùng Thích Huyền căn bản là đem xe mới của nhà người ta va chạm thí nghiệm, là như thế nào? So với ai khác túi khí an toàn dùng tốt hơn? So với ai khác xe chịu đựng va chạm tốt hơn?
A, này nhất định phải chúc mừng Tùy Trần rồi, anh thắng.
So với chiếc xe của Thích Huyền sau xe bị vểnh lên, còn chiếc xe của Tùy Trần chỉ có bộ phận đầu xe cùng sườn xe lưu lại một chút dấu vết va chạm, có thể nói là toàn thắng.
Những tin tức này, đều là Thịnh Đản xuyên qua tin thời sự mới biết được.
Cô cũng không có chạy tới hiện trường, chỉ vì rất nhanh sau đó, Tạ Miểu lần nữa gọi điện thoại tới, bảo cô ngàn vạn lần đừng xuất hiện.
Nguyên nhân là chiến tranh đã xảy ra, chiến trường còn cách bãi đỗ xe hoạt động thương diễn của bọn họ không xa, bãi đỗ xe ngoài trời!
Cho nên nếu như vào lúc này Thịnh Đản xuất hiện, có thể nghĩ là biết, truyền thông ùn ùn kéo tới tuyệt đối sẽ cho rằng chuyện này có liên quan tới cô.
Vì vậy, kế hoạch ban đầu là party dời đến chỗ ở tốt của Lục Y Ti, cứ như vậy biến thành mọi người cùng nhau xem tin tức.
Cũng chính bởi vì có chuyện xảy ra, bọn họ cử hành party, từ nhà Thịnh Đản chuyển dời đến nhà Thích Huyền.
"Được rồi, Thích Huyền, xe cũng đừng sửa, dứt khoát đổi cỗ xe tăng, cùng anh tiếp tục đụng."
"Ừ, xe tăng không tệ, vậy thì không ngừng lên tin tức giải trí, làm không tốt ngay cả tin tức quân sự cũng sẽ truyền ra."
"Không tệ, sáng lập kỳ tích, có bao nhiêu minh tinh có thể hồng đến tin tức quân sự chứ."
Đối mặt với nhạo báng của bạn bè, Thích Huyền có thái độ khác thường không có tâm tình phối hợp, chỉ là miễn cưỡng nhếch môi, từ trong tủ lạnh cầm lon đồ uống, trực tiếp hướng ban công đi tới, thuận miệng bỏ xuống một câu: "Lúc đi đem phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ."
Xong rồi, tình huống lần này rất nghiêm trọng.
Đây là tất cả bạn bè biết Thích Huyền đều nhất trí tiếng lòng, dĩ nhiên cũng bao gồm Thịnh Đản.
Ở trong ấn tượng của cô, chỉ có lần trước, một tuần san có tiếng là sẽ tung tin tức Thích Huyền cùng Tăng Hân thân mật ra thì anh mới từng có loại vẻ mặt này.
"Mọi người cứ chơi tiếp, tôi đi xem anh ấy." Ngẫm nghĩ chốc lát, Thịnh Đản vẫn không yên lòng theo sát đi theo ra ban công.
Cô cố ý đem cửa sổ sát đất trong phòng khách đóng lại, ngăn cách ồn ào trong phòng, quay đầu, cẩn thận từng li từng tí quan sát bóng lưng cô đơn cách đó không xa đang ngồi trên ghế mây.
Hít sâu một hơi, Thịnh Đản mới cất bước tiến lên, đem áo khoác trong tay đưa cho anh: "Trời lạnh như vậy, nhiều mặc chút."
Nghe tiếng, thân thể Thích Huyền rõ ràng chấn động, tròng mắt quét qua chiếc áo khoác, cũng không có nhận, mà là theo cánh tay nắm áo khoác nhìn lên trên, cho đến khi tầm mắt chống lại cô, anh mới khẽ mím môi, nói nhỏ: "Thật ra thì hiện tại người mà anh không muốn thấy nhất chính là em."
". . . . . ." Này, liên quan gì tới cô chứ!
Không đợi Thịnh Đản trả lời, Thích Huyền cứ thế tiếp tục nói: "Em rất muốn thắng đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra đi, quá nhiều lý do, mỗi một điều anh đều không biết nên làm sao nói cho em biết."
"Vậy em không hỏi là được." Thịnh Đản chu mỏ, cô không tưởng tượng bát quái của anh, chỉ là quan tâm anh mà thôi, nếu như không muốn nói, không nói là được rồi, cô cũng nhất định không truy vấn tận gốc.
"Vấn đề chính là, nếu như em không hỏi, anh liền không có cơ hội nói ra ngoài, không nói ra, anh càng khó chịu." Cho nên, chỉ có thể không thấy được cô, anh mới tương đối không phiền lòng.
"Rốt cuộc là muốn em làm như thế nào đây. . . . . ." T-T
Thích Huyền cúi đầu, rất nghiêm túc, đấu tranh hồi lâu, rốt cuộc làm ra quyết định: "Em cứ hỏi đi."
"Cái đó. . . . . ." Đột nhiên trịnh trọng như vậy, chuyện lạ, Thịnh Đản ngược lại không biết nên hỏi cái gì.
"Không biết em có nghe nói qua một lời đồn đãi hay không, giới truyền thông có tung tin tức về em, nói anh đem chuyện của Tùy Trần cùng Đỗ Ngôn Ngôn giũ ra." Anh sợ chờ Thịnh Đản nói ra, sau đó sẽ thay đổi chủ ý cái gì cũng không muốn nói nữa, cho nên quyết định tự mình nói ra. Sau khi nhìn thấy Thịnh Đản gật đầu, Thích Huyền nhíu nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, thì ra là cô đã sớm nghe nói.
"Hôm nay em mới vừa nghe Lục Y Ti nói." Phát giác nghi ngờ của anh, Thịnh Đản chủ động nói rõ.
Đã như vậy, anh liền đem tất cả ngột ngạt giấu ở trong lòng thẳng thắn nói