XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1541 lượt.

ra: "Em cảm thấy chuyện này rốt cuộc là người nào làm?"
"Đỗ Ngôn Ngôn." Mặc kệ có phải là bởi vì thành kiến hay không, tóm lại, đây là phỏng đoán hàng đầu của Thịnh Đản, cô không hề giấu giếm bật thốt lên.
"Có phải hay không! Ngay cả em đều đoán được là Đỗ Ngôn Ngôn, tên ngu ngốc kia là vẫn mù là như thế nào!"
"Anh ta thật sự đang hoài nghi anh sao?" Thích Huyền kích động khiến trái tim Thịnh Đản chợt bị ghim lại, rất đau, nhưng được cô che đậy rất tốt.
"Hôm nay hiện trường hoạt động gặp được cậu ấy, thái độ của cậu ấy rất lạnh nhạt, anh hỏi cậu ấy có phải đang hoài nghi anh hay không, cậu ấy cư nhiên nói với anh một câu ‘có làm hay không chính cậu còn không rõ ràng sao’."
Thịnh Đản cắn cắn môi, hỏi "Là anh ta đụng anh trước?"
"Không sai!" Thật ra thì, Tùy Trần hỏi ngược lại càng giống như là nói cho Thích Huyền "Cậu tất yếu hỏi vấn đề ngay cả tôi cũng không tin sao", Thích Huyền dĩ nhiên biết, chẳng qua anh muốn cùng Thịnh Đản nói trọng điểm không phải đây, anh cũng không muốn hao tâm tốn sức giải thích.
"Cũng bởi vì tin cái loại lời đồn đãi đó, cho nên anh ta mới lái xe đụng anh?" Mặc dù đây là nguyên nhân có khả năng nhất, cô vẫn ôm một tia may mắn hỏi tới.
"A, là anh khiêu khích cậu ấy trước."
Anh đang dự báo thời tiết à? Bằng không, chân tướng làm sao có thể cùng dự báo trước hoàn toàn đi ngược lại! Vẻ mặt Thịnh Đản rối rắm mà nghĩ, lại cảm thấy cũng coi như về tình về lý có thể tha thứ: "Bởi vì khó chịu anh ta hoài nghi anh sao?"
"Không phải, không lý do." Anh đáp lại rất không chịu trách nhiệm.
Chân tướng là lúc anh nhận được điện thoại thông báo của Lục Y Ti bảo anh sau khi kết thúc công việc thì đi đến nhà Thịnh Đản ăn cơm, cố ý hẹn Tùy Trần buổi tối đi hộp đêm ôn chuyện, lại cố ý ở chung một chỗ, thời điểm đi lấy xe làm bộ nghe điện thoại, sau đó nói cho Tùy Trần ước hẹn hủy bỏ, hôm nào tái tụ, bởi vì buổi tối Thịnh Đản hẹn anh.
Thích Huyền thừa nhận, hành vi của anh cũng có điểm rất ngây thơ, nhưng anh chính là không nhịn được muốn khoe khoang, làm thế nào?
"Dù là đứa bé đánh nhau cũng nên có một lý do!" Thịnh Đản hiển nhiên là rất bất mãn trước giải thích của anh.
Vòng lâu như vậy, rốt cuộc Thích Huyền nói đến trọng điểm đang muốn nói: "Bởi vì anh khó chịu, cô gái anh thích bị cậu ta tổn thương như vậy, lý do này đủ chưa?"
". . . . . ."
"Em là người anh không nỡ khi dễ, dựa vào cái gì mà bị người khác khi dễ chứ."
". . . . . ." Cô khẽ nhếch môi, lại á khẩu không trả lời được.
Nếu như nói, lần trước ở Nhật Bản, anh là bởi vì uống rượu say mới có thể nói xằng nói bậy, vậy bây giờ tính là cái gì?
Anh đang uống chính là đồ uống không có nửa phần rượu, lúc anh nói chuyện nét mặt cũng không có chút cười giỡn nào, rốt cuộc Thịnh Đản không thể không tin tưởng, đây là sự thực.
"A, cũng biết em sẽ phản ứng thế này mà." Cho nên, lúc trước anh mới có thể không muốn gặp cô, không muốn nói ra miệng, sợ sẽ đem những thời gian duy trì bình thản kia đánh vỡ.
Nhưng Thích Huyền dần dần phát hiện, những thứ bình thản kia đều là hết sức giả vờ, anh không có biện pháp lừa mình dối người nữa rồi.
Anh chính là thực sự muốn có một đáp án, chỉ cần cô xác định nguyện ý quên Tùy Trần, vậy anh đều không cần quan tâm bao lâu, chỉ một cái đáp án đơn giản như vậy mà thôi.
—— cũng biết em sẽ phản ứng như thế mà.
Thật ra thì phản ứng của Thịnh Đản không có bình tĩnh như nhìn từ bề ngoài, có thể nói rằng, một nháy mắt kia, cô suýt nữa bị lòng hư vinh cắn nuốt.
Cô đang suy nghĩ, diện mạo người đàn ông trước mắt này không thể bắt bẻ, lại hài hước, mỗi lần thông báo lời kịch thật sự lại để cho người ta tim đập rất nhanh, quan trọng hơn là có bao nhiêu cô gái mộng tưởng cùng Thích Huyền nói một cuộc yêu. Tổng hợp các loại nhân tố, anh căn bản chỉ tồn tại cùng vai nam chính hoàn mĩ diễn trong phim thần tượng.
Một người như vậy ba lần bốn lượt nói thích cô, cô có lý do gì không chấp nhận?
Nhưng rất nhanh Thịnh Đản liền ý thức được, tình yêu không phải như vậy, không phải nhìn một người có cái gì, mới quyết định có muốn yêu anh hay không; mà là thời điểm cho rằng đối phương không có gì cả, đã bất tri bất giác yêu.
"Thật xin lỗi. . . . . ." Hồi lâu trầm mặc, cô nhỏ giọng mà nói ra, "Anh đối với em mà nói là bạn rất thân, tiền bối rất chiếu cố em, nếu như mà trước đây em đã làm gì để cho anh hiểu lầm chuyện, vậy thì thật vô cùng xin lỗi."
Mặc dù câu trả lời nằm trong dự liệu, nhưng Thích Huyền vẫn nhịn không được “xì” cười lạnh, phương pháp cự tuyệt có rất nhiều loại, tại sao cô lại dùng cách anh ghét nhất đó: "Cho nên? Bởi vì anh thật tốt quá, em cảm thấy mình không xứng với anh, cho nên cũng không muốn làm chậm trễ anh? Sau đó, không phải muốn khuyên anh đi tìm cô gái tốt hơn em sao?"
"Ai?" Thịnh Đản ngớ ngẩn, anh đang tự biên tự diễn những thứ gì vậy, "Em không có cảm thấy mình không xứng với anh á."
". . . . . ." Thích Huyền đột nhiên cảm thấy có ngụm máu đã cắm ở cổ họng, đây được coi là cái gì? Đâm anh một đao, nhìn anh không có chết, vì vậy