Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1469 lượt.
thôi sao, như vậy cũng sai lầm rồi sao? Không phải chỉ hi vọng cùng mọi người chung sống hoà với mình, chia sẻ chút phiền não trong lòng vì công việc thôi, như vậy cũng có tội? Thịnh Đản tủi thân, bất đắc dĩ trốn vào trong phòng họp, một mình lặng lẽ nâng tách cà phê, cảm giác mình và không khí náo nhiệt hoàn thuận bên ngoài hoàn toàn không hợp nhau. "Đến đây, chờ lâu lắm rồi chứ?" Đúng lúc này, một thân thể cao lớn tựa vào cửa phòng họp, ngăn lại không khí hoàn thuận vui vẻ bên ngoài. Thịnh Đản nghe thấy tiếng nói, lập tức xây đắp nụ cười buồn thiu, nhìn Nhậm Sâm chậm rãi tiến vào phòng họp, khéo léo lắc đầu một cái, "Không lâu, không lâu, tôi cũng vừa mới đến, Sâm ca tìm em gấp như vậy là có việc sao?" "Cho cô." Nhậm Sâm đưa cái túi trong tay đặt lên bàn. Thấy thế, Thịnh Đản nghi hoặc mà nghiêng đầu qua, vừa chỉ chỉ túi trên bàn vừa chỉ chỉ mình, sau khi Nhậm Sâm gật đầu, cô mới xác định những thứ kia thật sự là cho cô . "Ah, tại sao không phải cho tôi trang phục và giầy?" Những thứ kia được gói trong cái túi rất đẹp đẽ, cô cẩn thận từng li từng tí mở cái túi ra, giống như sợ làm đau nó vậy. Sau khi thấy những thứ ở bên trong, Thịnh Đản không khỏi sửng sốt. "Thương nghiệp tài trợ đưa." Nhãn hiệu in trên túi, cô nhận ra. F•Y, mặc dù so với các trang phục mà sư huynh và sư tỷ vừa nhận được, nó không tính là quá nổi tiếng, nhưng đối với Thịnh Đản mà nói, vẫn cảm thấy “thụ sủng nhược kinh”. ⊙o⊙ Lại có thương nghiệp tài trợ trang phục cho cô sao? ! "Là như vậy. Sau khi F•Y xem qua chương trình ghi hình của Thích Huyền, cảm thấy có hứng thú với cô, muốn mời cô làm người phát ngôn cho sản phẩm mới của họ. Tôi đã hỏi Cẩm ca, anh ấy cũng muốn cô thử xem. F•Y vẫn luôn do người mẫu của công ty chúng ta phát ngôn, chỉ là hợp đồng gần đây nhanh đến kỳ hạn, có tin đồn là bọn họ muốn làm cho có cảm giác mới mẻ nên định mời công ty khác làm phát ngôn. Ý của Cẩm ca là, nếu cô có thể hoàn thành xuất sắc vai trò này, thì công ty có thể suy tính đến chuyện chính thức ký hợp đồng với cô." Lại một sóng kinh ngạc vui mừng đập vào mặt, Thịnh Đản ngạc nhiên. Chính thức ký hợp đồng? Nhanh như vậy? Không phải cô đang nằm mơ chứ, loại may mắn này cũng quá làm cho người ta bất ngờ rồi. Đờ đẫn hồi lâu, cô mới nghiền ngẫm kỹ lời nói của Nhậm Sâm, "Nên, sẽ không phải là hi vọng tôi có thể tranh thủ quyền phát ngôn lại đây chứ?" "Nghĩ quá nhiều." Nhậm Sâm buồn cười “xuy” một tiếng, "Cô cho rằng IN không có ai sao? Nghèo túng đến mức cần cô đi tranh thủ phát ngôn?" ". . . . . . -_-|||" Sâm ca, đôi khi nói chuyện không cần trực tiếp như vậy. "Cô có thực lực thế nào, công ty rất rõ ràng, yên tâm đi, sẽ không yêu cầu cô đi hoàn thành nhiệm vụ mà không có khả năng hoàn thành. Chỉ là, biểu hiện cô tốt, có lẽ có thể vì công ty tranh thủ một chút điểm ấn tượng. Cho dù nhãn hiệu muốn tuyển dụng người mới, bọn họ vẫn có thể ưu tiên suy tính đến người của IN." Thịnh Đản ngu ngơ chớp mắt vài cái, sửng sốt, cùng cảm thấy khó tin. Sau khi hưng phấn cùng kích động đi qua, cô bắt đầu nghĩ lại mà thấy sợ sệt, "Nhưng. . . . . . Tôi không có chút kinh nghiệm nào, chương trình huấn luyện còn chưa kết thúc, tôi sợ. . . . . . Sợ sẽ gây họa. . . . . . Không bằng, hãy tìm những người khác đi." "Ban đầu là ai muốn tìm cơ hội luồn cúi để tranh thủ xuất đầu lộ diện chứ, Thịnh Đản đấy. Hiện tại, cơ hội ở ngay trước mặt, cô không cần sao?" "Bây giờ, xưa đâu bằng nay á. . . . . ." >﹏< chỉ có nghé con mới đẻ mới có thể không sợ cọp. Nhậm Sâm cau mày, phía dưới nhẹ lay động, mặc dù rất e ngại việc cô bám riết không tha, nhưng sự dẻo dai trong quá trình rèn luyện dần dần trôi qua lại cảm thấy tiếc hận. Khi tầm mắt anh lơ đãng xuyên thấu qua cửa, nhìn thấy hai bóng người đang đi về hướng bên này, ngồi lên bàn hội nghị, khom người xuống, lại gần cô, mở miệng dụ dỗ, "Có phải bây giờ cảm thấy nhất cử nhất động của mình đều bị người ta dùng ống nhòm quan sát, cho nên không dám mất thể diện? Chẳng lẽ cô không muốn bằng thực lực của mình để khiến cho những người không coi trọng cô phải câm miệng sao?" "Ưmh. . . . . ." Động tác xảy ra bất ngờ, Thịnh Đản có chút không thích ứng, thậm chí không có biện pháp biểu đạt ý nguyện lưu loát. Cô theo bản năng xê dịch thân thể lui về phía sau, kéo ra khoảng cách với Nhậm Sâm, cánh môi khẽ nhúc nhích, do dự mở miệng, "Không sai, đương nhiên là rất muốn, nhưng tôi cảm thấy vẫn phải suy xét đến thực lực của bản thân mình, mẹ tôi nói, biết rõ không thắng được thì đừng so bì sẽ tốt hơn, chính là Nhất Cổ Tác Khí, hai thì suy, ba thì kiệt. . . . . ." Chưa đủ khuyến khích, khiến để lời nói của cô càng ngày càng không mạch lạc, ngay cả 《 Tả truyện 》 cũng khiêng lên rồi. Nắm chặt cơ hội cái gì, làm sao lại không nghĩ tới chứ. Chỉ là trải qua kinh nghiệm đã để cho cô hiểu, cơ hội không dễ đến, nếu không thể một kích trúng đích, như vậy thì không cần lãng phí. — — Ầm. Chợt, một tiếng vang thật lớn, cắt đứt suy nghĩ rối rắm của Thịnh Đản. Cô đột nhiên cả kinh, theo phản xạ mà rụt cổ lại, nhìn về hướng cánh cửa. "Quấy rầy chuyện tốt của hai người rồi