Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1695 lượt.
rồi, chỉ có thể giải quyết việc chung, "Thịnh Đản, tôi hy vọng cô có thể nắm chắc cơ hội cuối cùng này."
"Phốc, cơ hội đội đầu lộc sao? Ha ha ha ha." Tinh tỷ phát ra tiếng cười có chút bén nhọn, bốn phía, tiếng cười trộm cũng liên tiếp vang lên.
Thịnh Đản nắm chặt cái khăn trùm đầu gai mắt đó, muốn làm bộ không nghe thấy những tiếng cười nhạo kia, nhưng lỗ tai giam không được.
Khi bị cô ném lên trên bàn trang điểm, điện thoại chợt vang lên thì cô cơ hồ giống như bắt được một phao cứu sinh, lập tức bắt máy, hóa giải xấu hổ đến không đất dung thân.
Người ở đầu dây bên kia hiển nhiên là không ngờ cô sẽ mau chóng tiếp điện thoại thế, yên lặng một lát, sau đó mới lên tiếng, "Là tôi, hình như sắp bắt đầu rồi nhỉ?"
"Tùy. . . . . ." Thịnh đản có chút kinh ngạc, điện thoại tiếp nhận quá nhanh, cho nên hoàn toàn không chú ý đến tên hiển thị trên màn hình điện thoại, nghe thấy giọng nói của Tùy Trần thì có chút ứng phó không kịp. Cô theo bản năng hô tên của anh lên, mới nói một chữ, liền ý thức được xung quanh có không ít bát quái rada đang tiếp thu tín hiệu, ngừng lại, ngược lại che giấu kích động, nhàn nhạt đáp lại một câu, "Sắp."
"Cố lên, tôi cũng sắp lên máy bay rồi."
"Được, anh cũng cố gắng lên!"
Lại là trầm mặc, Thịnh Đản cho rằng anh sắp cúp điện thoại, không nghĩ đến trong ống nghe lần nữa truyền đến giọng nói dễ nghe của anh, "Alo, con nai nhỏ, thật muốn mua con mèo không có miệng kia sao?"
". . . . . . Không cần không cần á..., đùa thôi, giúp tôi cầu nguyện là tốt rồi." Giọng nói không được tự nhiên của Tùy Trần, thật sự hiếm khi mới nghe thấy, cô nhịn không được mà cười nhẹ.
"Ừ, vậy cứ như thế."
Lần này, anh cúp thật.
Trong điện thoại di động lien tục truyền đến âm thanh, một lát sau, hoàn toàn im lặng.
Cách đó không xa, đã có người đang đếm ngược thời gian, các người mẫu hầu như đều vào vị trí rồi.
Nhậm Sâm hơi lo lắng nhìn Thịnh Đản ngẩn ngơ, chỉ sợ cô sẽ vào thời điểm lâm trận lùi bước.
Không đoán được, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhanh chóng đưa di động cho Nhậm Sâm, hướng vào gương trước bàn trang điểm, lưu loát đội đầu lộc lên, bỗng chốc đứng lên, "Đi, giúp tôi hăng hái hơn…."
Mặc dù không nhìn thấy nét mặt cô dưới cái khăn trùm đầu dầy cộm nặng nề, nhưng Nhậm Sâm vẫn có loại ảo giác, cô đang cười, còn cười đến tràn đầy tự tin.
So sánh với theo dõi tâm tình Thịnh Đản, anh càng muốn biết người vừa gọi điện thoại cho cô là ai.
Cực kỳ không có đạo đức, dựa theo nhật ký cuộc gọi, đúng như suy đoán của mình, quả nhiên là "Người của tôi" . . . . . .
Đây thật sự là tuyên bố mới nhất sao? Không phải đem vườn thú chuyển đến đài T rồi chứ?
Tùy Trần nới lỏng áo ngủ, vừa lau vừa phe phẩy nước dính trên tóc, nhéo lông mày nhìn video hình ảnh đang phát trên màn hình máy vi tính. Đây là video mà Nhậm Sâm mới vừa thông qua MSN gửi đến cho anh.
Sau khi gửi đến, Nhậm Sâm còn đặc biệt bổ sung một câu — — hôm nay người của cậu biểu hiện rất tốt.
Trong lòng anh không khỏi cười khẽ, mở video ra, sau đó. . . . . . Ngạc nhiên. Tại sao giữa một đám người mẫu lại có người đội khăn trùm đầu hình động vật đứng ở bên trong, muốn anh nhìn Thịnh Đản thế nào?
Nhưng rất nhanh, anh liền phát hiện mình đánh giá thấp thực lực của mình, khi bóng dáng đội khăn trùm đầu lảo đảo đi ra đài T, Tùy Trần gần như ngay lập tức nhận ra cô.
Rất rõ ràng, cô bị người ta dùng lực đẩy ra.
Có phải trước lúc đó thiếu điều muốn rút lui rồi không? Anh nghĩ tới điều đó.
Hình ảnh trước mắt bị con ngươi Tùy Trần tự động giải đọc thành động tác chậm, anh nhìn lòng bàn chân cô trượt, thân thể mất thăng bằng, đèn flash bắt đầu lóe lên liên tục. Tự dưng, tim của anh cũng nhói lên.
Bình thường ở trên trận tú chỉ có hai loại tình huống, có thể mưu sát rơi hạ vô số, chủ tú hòa nhã. . . . . .té ngã.
Rất rõ ràng, Thịnh Đản thuộc về người sau, bất luận kẻ nào hoặc nhiều hoặc ít đều có âm u trong lòng, muốn xem người khác xấu mặt.
Ngay tại lúc Tùy Trần cũng nhanh chóng ấn nút tua, mọi người đều cho là cô sẽ rất khó coi thì cô theo bản năng nhấc tay lên, cố gắng duy trì thăng bằng, may mắn thay, cô làm được.
Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay “bụp, bụp”, e rằng đối với cô mà nói, đó đã là khích lệ lớn lao.
Bởi vì Tùy Trần có thể cảm thấy cô biến chuyển, đảo qua đôi chân luống cuống, bị khóa lại trên màn hình, bóng dáng kia dần dần tiến vào trong sân khấu, phát ra một tác phong khiến anh cảm thấy kinh ngạc.
Màu trắng đen pha trên đài T, cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi tay tự nhiên rủ xuống, mỗi một bước đều phải âm vang có lực, mặc dù không nhìn thấy nét mặt của cô, lại có dã tính cương quyết khó thuần được miêu tả sinh động, hợp với kiêu ngạo bẩm sinh của cô, thoạt nhìn giống như nữ vương đi dạo.
Tùy Trần nhất định phải nói, trên người cô mặc cái váy ngắn màu rám nắng, lúc trước anh cảm thấy xấu chết đi được, cảm thấy bộ dạng này giống xác ướp. Nhưng sau khi Thịnh Đản giải thích, hai đầu gấm lộ ra ở bên ngoài trở nên vô cùng hoạt bát, làm cho người ta theo bản năng liên tưởng nó trở