Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
nh dọn dẹp."
"Đầu tiên nói trước, tớ cũng không rõ ràng lắm, tớ nghe Tạ Miểu nói." Bị buộc đến không còn đường có thể lui, Lục Y Ti không thể làm gì khác hơn là khai báo, đồng thời cũng không quên đẩy trách nhiệm cho Tạ Miểu, "Anh ta nói ngày hai người ký hợp đồng phát ngôn trên tiệc rượu, bọn họ vốn muốn tìm Tùy Trần thương lượng chuyện tự lập môn hộ, gọi điện thoại anh ta lại không nhận, cũng chỉ có thể đến hội trường tìm anh ta, hai người đó là vừa khéo ở chung mộ chỗ, sau đó còn cùng ăn khuya gì đó. Kết quả, kết quả. . . . . . Nhìn thấy Đỗ Ngôn Ngôn lên xe của anh ta, hàng này rất nhàm chán, cùng đi theo, một mực đi theo Đỗ Ngôn Ngôn ở dưới nhà lầu chờ gần hơn hai giờ, cũng không thấy Tùy Trần ra ngoài, không có kiên nhẫn, đi luôn. . . . . ."
Không biết có phải cô cố ý xả một đống hay không, kéo dài lâu vậy, cuối cùng phải nói đến trọng điểm.
"Cô không phải là bạn bè của cô ấy sao? Chuyện như vậy, lập trường của Tạ Miểu bất tiện nói, tại sao cô cũng không nói cho Thịnh Đản?" Nghe vậy, Thích Huyền thủy chung giữ vững trầm mặc nghe không vô nữa, níu lên mi tâm, hỏi.
Người cuối cùng biết được tất cả tư vị, có thể suy ra, tuyệt đối sẽ không còn dễ chịu hơn.
"Cái gì, mấy giờ trước tôi mới nghe anh ta nói ." Cô giống như loại người bo bo giữ mình nhìn bạn bè nhảy vào hố lửa sao? Nếu như sớm biết, coi như cô phải đánh cũng sẽ đem Thịnh Đản quất tỉnh, buộc cô buông tha Tùy Trần.
"Chiếc nhẫn nào? Chuyện gì vừa xảy ra?" Thịnh Đản đã hết sức muốn để cho mình tỉnh táo chút, đáng tiếc bờ môi không ngừng phát run đã bán đứng cô.
". . . . . . Cái này, mấy giờ trước tớ mới nghe nói, chính là nhãn hiệu châu báu hôm nay đó, sau khi tin tức của Tùy Trần và Đỗ Ngôn Ngôn bùng nổ, bọn nhân viên làm việc cùng tớ tán gẫu bát quái, nói là mấy ngày trước Tùy Trần ở cửa hàng bọn họ mua nhẫn, còn là nhẫn cưới hệ liệt, Đỗ Ngôn Ngôn đi theo lấy hàng ."Lục Y Ti không hề phun ra nuốt vào nữa, dù sao chuyện cho tới bây giờ, cũng không cần thiết phải giấu giếm, có lẽ thực tế tàn khốc một chút, nhưng nếu có thể buộc Thịnh Đản đau đến buông tay cũng không phải là chuyện xấu.
Thịnh Đản mím môi, cô cũng biết lúc nghe chuyện như vậy tốt nhất cũng nên nói cái gì đó, tránh cho bạn bè lo lắng, nhưng cô thật sự không phát biểu được cảm nghĩ gì. Sau một lúc lâu, khi cô tự cho là đã đem tâm tình ẩn giấu ổn thỏa, mới cúi đầu nhỏ giọng lầu bầu: "Cà phê xong rồi, ai muốn uống không?"
". . . . . ."
Có thể suy ra, những lời này đổi lấy tất cả mọi người không phản bác được.
"Em có thể khóc lên, bọn anh đặc biệt chạy tới chính là xem em khóc, nếu như em không khóc ra sức chút, muốn bọn anh tận hứng thế nào mà về."
Thích Huyền nói một câu, nói ra tiếng lòng của ba người còn lại.
"Em không sao, làm sao muốn khóc?" Mặc dù như thế, Thịnh Đản vẫn như cũ lựa chọn cậy mạnh.
Thật cũng không quá mức vĩ đại, còn có thể nặn ra tâm tình diễn kịch kiên cường khiến người ta không lo lắng, mà cô không dám khóc, cô sợ một khi van mở ra, liền sẽ không lấy được.
Chỉ là, Thích Huyền không có ý định cứ như vậy buông tha cho cô.
Anh đứng dậy cất bước dựa vào cửa phòng bếp, chợt đưa tay, đem Thịnh Đản đến bên cạnh mình, cô theo bản năng muốn né tránh thì người nào đó cậy mạnh ấn đầu cô vào bộ ngực mình, cảm thấy hình như cô mệt đến không có sức lực từ chối, Thích Huyền không để lại dấu vết nhẹ buông tiếng thở dài, ở bên tai cô lầm bầm nói: "Nghe lời, khóc đi, không phải còn có anh sao, khóc xong anh sẽ trêu chọc em cười."
"Làm cái gì, không nên ép em khóc, rốt cuộc tại sao muốn em vì cái loại đàn ông đó mà khóc? Người ta cao tú hạnh phúc như vậy, em chỉ có thể núp ở trong nhà khóc sao? !"
Theo câu giận chó đánh mèo này gầm nhẹ, cảm xúc của Thịnh Đản chợt hỏng mất.
Trong miệng kêu đừng khóc, nhưng cô lại tinh tường ở nơi răng môi khép lại thưởng thức tư vị chua xót thuộc về nước mắt, hãy cùng trận tình cảm đơn phương trả giá giống như.
Không để ý tới người trước mắt là ai, cô cần hấp thu chút ấm áp, mới không để cho mình tuyệt vọng.
Cho đến cuối cùng, cô cơ hồ khóc đến không yên, Thích Huyền im lặng không lên tiếng ôm chặt lấy cô, nghe cô ở trong lòng mình mang theo nghẹn ngào từng lần một lặp lại, "Em. . . . . . Cũng không cần nhìn thấy. . . . . . Anh ta nữa. . . . . . Không cần. . . . . ."
Nghe nguyện vọng nhỏ bé, Thích Huyền cũng không có sức lực đi phụ họa.
Thật có thể không thấy sao?
Trừ phi trong bọn họ có một thối lui khỏi Làng Giải Trí đi, nếu không, cô sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Suy tính đến việc Thịnh Đản cần thời gian và không gian để lắng đọng lại tâm tình, cho nên, sau đêm đó, tất cả mọi người rất ăn ý không đi quấy rầy cô nữa, bên công ty cũng rất săn sóc thay cô hủy bỏ tất cả thông báo cùng công việc gần đây.
Quá mức phóng túng của cô kết quả chính là, Thịnh Đản lại một lần tắt điện thoại di động, nhổ xong điện thoại nhà, mỗi ngày cơ hồ đều là ở trên giường vượt qua.
Khóc, ngủ, chạy không, thành ra cô còn sót lại trạng thái sinh hoạt.
Mỗi lần, khàn cả giọng khóc xong trước kh