Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
anh tới thăm em. Có phải em chưa ăn tối không? Tám giờ rồi đấy, em không đói sao?”.
An Dao không ăn nổi, cả ngày ở văn phòng cô cứ lơ ma lơ mơ. Đến bây giờ công ty vẫn chưa sắp xếp quản lý và trợ lý cho cô, cũng không nhận kịch bản. Cô không có việc gì để làm ngoài việc ngày nào cũng theo lệ mà đến công ty đợi tin tức.
Anh nói: “Đến nhà anh ăn cơm nhé?”.
Cô lắc đầu, chậm rãi nói: “Không được, nếu có người biết thì chúng ta…”. Cô còn chưa nói xong anh đã túm tay cô kéo ra ngoài.
“Lăng Bách”. Cô muốn nói lý với anh nhưng anh vẫn cố chấp nắm chặt cổ tay cô, kéo cô xuống dưới lầu. Hai người đi đến cầu thang, anh bế cô lên rồi đi một mạch đến tầng mười lăm. Tới cửa nhà mình ăn mới thả cô xuống, đẩy cô tựa vào cửa, khẽ nói: “Chúc mừng sinh nhật”.
Cô tròn mắt ngạc nhiên, anh móc túi lấy chìa khóa ra mở cửa rồi đẩy cô vào trong.
Trong nhà không bật điện, trên chiếc bàn ăn lớn là một chiếc bánh gato ba tầng, bên trên cắm hơn hai mươi cây nến hồng đang cháy.
Cô lơ mơ không hiểu: “Hôm nay là sinh nhật em?”.
Anh dắt tay cô ngồi vào ghế, cười rạng rỡ: “Trong thông tin cá nhân của em chỉ ghi năm sinh, không ghi ngày tháng, nhưng hôm nay chắc chắn là sinh nhật của em. Sở dĩ anh chọn ngày hôm nay để tổ chức họp báo là bởi vì những ca khúc ấy đều viết tặng em, muốn chọn hôm nay để gửi tới em. Những lời tỏ tình anh cũng đã luyện tập sẵn. Nếu em không tới anh sẽ tỏ tình với em trước mặt fan, mặc kệ người khác đồng ý hay không”. Giọng anh trầm xuống, nhưng từng câu từng chữ lại rất rõ ràng: “Bởi vì anh đã chậm trễ bao năm nay nên không muốn bỏ lỡ nữa”.
Những cây nến hồng tỏa ánh sáng dìu dịu, trên mặt bánh gato ba tầng hình trái tim là bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật” được viết rất đẹp.
Bao năm qua, bố chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho cô. Bởi vì ngày cô sinh ra cũng là ngày mất của mẹ, vì vậy hầu như cô chưa bao giờ tiết lộ ngày sinh nhật của mình. Cô cố gắng chôn dấu ngày ấy ở nơi sâu thẳm trong tim.
Bao nhiêu năm qua rồi, cô tưởng mình thực sự đã quên.
Hạnh phúc thật ra rất đơn giản, chính là anh thoải mái gọi tên em, và em luôn đáp lại.
An Dao nhìn chiếc bánh gato, mắt cô nóng lên: “Bố chưa bao giờ nói với em vì sao mẹ mất, thậm chí bố không cho phép ai được nhắc tới chuyện ấy với em. Cho đến khi em học tiểu học, các bạn trong lớp nói em là khắc tinh, em mới biết ngày em chào đời cũng là ngày mẹ ra đi”.
Lăng Bách dịu dàng gọi tên cô: “An Dao”.
Cô lắc đầu, khóe mắt ngấn nước, mỉm cười nói: “Em không sao đâu”. Cô nghiêm túc nói với anh: “Thực sự em chưa bao giờ để ý tới việc mọi người gọi em như thế, bởi vì đó là sự thật. Bởi vì em sinh ra nên mẹ em mới mất, là em đã hại chết mẹ”. Cô mím chặt môi, cố gắng ngăn dòng nước mắt, mỉm cười tiếp tục nói: “Mặc dù chưa bao giờ bố tổ chức sinh nhật cho em nhưng vào ngày sinh nhật, bố luôn nấu mì cho em ăn, còn luộc trứng cho em nữa. Mặc dù ông không nói gì nhưng em biết, đó là mì trường thọ, ông tổ chức sinh nhật cho em… em chưa bao giờ dám mong ông nói một câu ‘sinh nhật vui vẻ’, bởi vì em không muốn đón sinh nhật”.
“Anh xin lỗi”.
Mặc kệ An Dao có đồng ý hay không, anh đưa điện thoại tới bên tai cô.
An Dao run rẩy nắm chặt điện thoại, nén chặt tiếng khóc, cô khẽ nói: “Bố”. Cố gắng nở nụ cười gượng gạo, vờ như bản thân đang vui vẻ cô hỏi: “Có việc gì không ạ?”.
Ông An lại chần chừ không biết nên nói gì, một hồi lâu mới gọi tên cô: “An Dao”.
An Dao mỉm cười: “Dạ”, nhưng cũng không dám nói gì thêm.
Ông ngừng lại một chút rồi dè dặt nói: “Chúc mừng sinh nhật con”. Năm tiếng ấy vang lên bên tai cô khiến những giọt nước mắt mà cô khó khăn lắm mới ngăn được lại tiếp tục tuôn rơi.
Cô mỉm cười đáp: “Cảm ơn bố”.
“Nếu có thể thì đi mua bánh gato”.
“Vâng”.
“Có thể bảo Lăng Bách tổ chức sinh nhật cho con, chàng trai ấy tính tình cũng tốt”.
“Vâng”.
“Bố ở nhà mọi thứ đều ổn, đừng lo cho bố”.
“Vâng”.
“An Dao”. Ông An Ý Phàm đột nhiên buồn rầu gọi tên cô “Xin lỗi con”, giọng ông nghẹn ngào: “Bố chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho con, bố biết như thế rất tàn nhẫn, bố cũng biết mình rất ích kỉ, vì vậy… xin lỗi con, sau này bố sẽ không như thế nữa, con hãy tha thứ cho bố nhé”.
Đôi môi cô khẽ run rẩy, nước mắt đầm đìa. Lúc này cô chẳng thể thốt nên lời nào, cô mím chặt môi, cố hết sức mỉm cười: “Bố, con chưa bao giờ trách bố”. Nụ cười của cô còn khó coi hơn cả khi khóc: “Con cũng mong bố hãy tha thứ cho con, con chưa bao giờ biết mình là người hại chết mẹ, con không cố ý”.
“Bố biết, bố luôn biết con là đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện, là bố không tốt, bố không nên đối xử với con như vậy”.
Cô đưa tay bịt miệng, nước mắt lăn xuống ướt đẫm hai gò má. Cô hít mấy hơi thật sâu, không dám khóc thành tiếng, bởi vì nếu bố nghe thấy ông sẽ càng buồn hơn.
“Con vẫn đang nghe chứ, An Dao?”. Ông An Ý Phàm thấy hồi lâu mà cô không lên tiếng nên lo lắng hỏi.
Cô “dạ” một tiếng.
Ông thở phào: “Vậy bố cúp máy nhé”.
Cô gật đầu, mặt đầy nước mắt, điện thoại