Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
iệt.
Sóng dập dềnh trên mặt nước, những chú cá hôn nhau đang bơi lội tung tăng xung quanh hai người, những cánh hoa hồng bồng bềnh trôi dạt, khung cảnh thật lãng mạn. Lúc hai người nổi lên mặt nước, đôi môi vẫn quấn quýt lấy nhau. Không biết bao lâu sau anh mới rời khỏi môi cô, gương mặt tươi rói: “Chúc mừng sinh nhật”.
Cô đưa tay quàng qua cổ anh, ngại ngùng cười: “Đây chính là báu vật sao?”. Lúc này cô giống như một nàng tiên bị rơi xuống nước, đẹp dịu dàng mà quyến rũ. Anh bất giác gật đầu: “Cá ở trong nước giống như em ở trong trái tim anh, đây chính là báu vật anh dành tặng em”. Thực ra vẫn còn một câu anh không nói ra, đó là cá với nước không thể rời xa nhau, anh cũng hy vọng mình và An Dao mãi mãi ở bên nhau, không chia không lìa.
Cô mỉm cười, khóe mắt bờ môi cũng rạng rỡ: “Cảm ơn anh đã giúp em gỡ nút thắt trong lòng với bố. Còn nữa, sau này em sẽ không hung dữ với anh, nhưng anh nhất định phải nói cho em biết, tại sao anh lại thích hôn em như vậy?”.
Anh cảm thấy có chút ngượng ngùng: “Ai bảo lần đầu tiên anh hôn em, em không từ chối. Vì thế anh cứ cưỡng hôn em, cưỡng hôn em nữa, ba lần cưỡng hôn hẹn ước cả đời”.
Cô nói: “Anh đừng xảo biện, ai hẹn ước cả đời với anh? Anh rõ là háo sắc”.
Anh không đáp, cánh tay ôm cô vào lòng chặt hơn, cơ thể hai người áp sát nhau, dường như sắp hợp làm một. Trán anh chạm vào trán cô, nụ cười đầy nồng nhiệt: “An Dao, để theo đuổi em anh đã đọc mấy cuốn ‘Bí kíp tán gái’, xem ra rất hiệu quả. Thực ra anh vẫn muốn cảm ơn Đường Khải, nếu không phải từ khi em vào công ty anh ta cứ nhằm vào em thì chúng ta cũng không thể làm hòa nhanh như thế này”.
Cô không nói gì, nụ cười ngọt ngào hơn.
“An Dao”.
“Có em”.
“An Dao”.
“Vâng”.
“An Dao”.
“…”.
“An Dao, An Dao, An Dao, An Dao…”. Anh cứ gọi tên cô, hạnh phúc ngập tràn qua từng lời nói: “Đã bao lần anh tự hỏi mình, cả đời này hạnh phúc nhất là gì? Thực ra hạnh phúc rất đơn giản, đó chính là được thoải mái gọi tên em và em luôn đáp lại anh. Như thế thôi là anh cảm thấy rất mãn nguyện rồi. Hãy hứa với anh, sau này em phải thật vui vẻ, những chuyện đã qua rồi thì để nó qua đi”.
“Vâng”.
“Dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được làm tổn thương bản thân. Sau này cho dù em nghèo đói hay đau khổ, cho dù là vui vẻ hay hạnh phúc, anh cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, không chia lìa. Sau này anh sẽ bảo vệ em, không để em rơi một giọt nước mắt nào nữa”.
“Vâng”.
“Cho dù em có yêu anh hay không, thì hãy để anh yêu em nhé”.
Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu rọi khiến đường nét gương mặt anh càng rõ nét hơn. Cô lặng lẽ nhìn anh, trong lòng xao động, những ngón tay khẽ vuốt ve gương mặt anh, lau những giọt nước còn đọng lại trên đó, rồi bình tĩnh đáp lại: “Vâng”.
Anh hôn cô một lần nữa, cô nhắm mắt lại, chẳng hề giẫy giụa, trong lòng hy vọng nụ hôn này đừng bao giờ dừng lại.
Tốt nhất là có thể kéo dài mãi mãi.
Sáng sớm hôm sau lúc tới tầng dưới của tòa nhà công ty, An Dao tiện thể mua vài tờ báo. Đúng như dự đoán, trên trang nhất của các báo không đăng tin Đường Khải tự sát phải nhập viện mà đăng tin Lăng Bách tỏ tình lãng mạn với cô tại buổi họp báo. Tờ báo dùng nguyên trang nhất để miêu tả lại câu chuyện của hai người, từ lúc âm thầm ngưỡng mộ thời thơ ấu, yêu thầm vu vơ thời cấp hai cho đến khi chia xa năm cấp ba… Sự miêu tả trên các báo và mấy tấm hình chụp tại hiện trường khiến hình tượng chung tình của Lăng Bách đi sâu vào lòng người.
Tờ báo bôi đỏ câu nói của anh: “Nếu sớm biết em đau đớn, em buồn bã tới vậy, ngay từ đầu anh nhất định sẽ khiến em yêu anh, sau đó dùng hết sức mình để bảo vệ em”. Tất cả mọi người đều cảm thấy thương xót Lăng Bách.
Cô lật ba tờ báo giải trí trong tay mình, chúng đều đưa tin về Lăng Bách. Nghĩ tới mọi sự sắp đặt của sếp hôm qua, khóe môi cô chợt nhếch lên.
Ở cổng công ty, chỉ có lác đác vài đồng nghiệp đi làm sớm.
Tờ báo trên tay cô đột nhiên rơi xuống đất, lúc cúi người xuống nhặt, nó bị một đôi giày da giẫm nghiến lên. Cô đưa tay giật giật, chủ nhân của đôi giày vẫn không hề động đậy, ngược lại còn ngạo mạn hỏi cô: “Lăng Bách vẫn ổn chứ?”.
Cô đứng thẳng dậy, người đó là quản lý của Đường Khải – Toni. Toni không cao, chỉ khoảng một mét bảy, gương mặt gian xảo.
Cô mặc kệ hắn, quay người bước đi, cũng không cần tờ báo nữa.
Toni đứng phía sau thủng thẳng hỏi: “Không đi thăm Đường Khải sao? Cậu ta vì cô mà tự sát đến nỗi phải nằm viện đó”.
Cô đi thẳng tới cửa thang máy đứng đợi. Toni đi theo sau, anh ta đứng bên cạnh cô, cười mà như không: “Sếp thực sự rất thiên vị, không những không nâng Đường Khải lên mà ngay cả scandal trên báo cũng nhúng tay vào. Lăng Bách ngoài hát ra thì có gì tốt? Diễn xuất thì không có, chỉ biết tạo scandal với ngôi sao đã hết thời, chẳng ra làm sao cả. Có điều cũng lạ, loại con gái như cô cho dù là Đường Khải hay Lăng Bách, ai tạo scandal với cô, cô cũng kết hợp, thật đê tiện”.
Năm ngón tay siết chặt, cô im lặng nhìn thang máy.
Toni vẫn tiếp tục lải nhải: “Công ty đang đồn rằng, cô cũng cặp với sếp