Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1575 lượt.
nên sếp mới chấm dứt hợp đồng giúp cô. Không ngờ loại đàn bà như cô cũng ghê gớm thật, một chân đạp ba thuyền…”.
“Cô ấy là bạn gái tôi”. Tiếng Lăng Bách vang lên từ phía sau. Toni quay người lại, bĩu môi, cười: “Ai chả biết cô ta là bạn gái cậu”.
Lăng Bách nhìn Toni rồi phản pháo: “Thì sao, anh có ý kiến à? Có ý kiến gì thì nói thẳng với tôi, tôi không ngại khiến anh phải đánh nhau với ngôi sao một lần nữa đâu. Chẳng phải anh bật lên bằng sự đê tiện, bất lương sao?”. Lăng Bách rất cao, anh trừng mắt cúi xuống nhìn Toni, khí thế áp đảo, Toni không dám gây sự với anh đành quay người anh hậm hực im lặng.
Cửa thang máy mở ra, cả ba người cũng bước vào.
Lăng Bách dựa vào thành thang máy, mắt nhìn An Dao không chớp. Đột nhiên mặt anh ửng đỏ. An Dao cũng xấu hổ, trong lòng thầm đoán anh đang nghĩ tới chuyện ở bể bơi tối qua.
Lăng Bách không nhịn được cười, liền hỏi cô: “Em đang nghĩ gì thế?”.
An Dao không đáp mà hỏi lại anh: “Còn anh đang nghĩ gì?”.
Lăng Bách đáp: “Chắc chắn em đang nghĩ tới chuyện tối qua. Có phải tối qua anh làm e bị lạnh không? Lúc về nhà em còn hắt hơi mấy cái”.
Cô mỉm cười.
Anh nói: “Chúng ta ở đó cả đêm, lại là hoạt động cần thể lực nữa chứ, hôm nay em phải nhớ ăn nhiều đồ ngon vào. Hay lát nữa anh dẫn em đi ăn gì nhé?”.
Cô mỉm cười thật tươi, gật đầu: “Cũng được, đến tận sáng sớm mới ngủ được, thực sự là mệt quá”.
Thang máy mau chóng lên cao, Toni nhìn hai người, tức muốn hộc máu, ăn vụng còn nói toang toác ra thế sao? Thế nào là người của công chúng? Thế nào là riêng tư? Khóe miệng Toni giật giật, thốt ra mất tiếng: “Đạo đức bại hoại”.
Hai người không thèm nhìn hắn ta mà cứ tiếp tục tán chuyện.
“An Dao, em có nghe thấy tiếng chó sủa không?”.
Cô biết anh đang cố ý chọc tức Toni nên cũng gật đầu phụ họa: “Vâng, em có, không biết ở đâu vọng tới nữa”.
“Nghe nói bây giờ có quy định cấm thả chó trên phố, bị người ta bắt được là phiền lắm đấy”.
“Thực ra chó cũng thân thiện lắm, động vật ban nãy kêu không chắc đã là chó, có thể là loài cấp thấp nào đó, vì thế quy định cũng vô dụng với nó. Anh cũng đừng lo lắng, có người sẽ bắt nó thôi”.
“Đúng thế, sao anh lại không nghĩ ra chứ, còn có loài cầm thú không bằng chó cũng kêu như thế”. Lăng Bách thở dài: “Anh thực có lỗi với loài chó, anh lại bảo nghe thấy tiếng chó sủa”. Anh đưa tay vỗ trán rồi buồn bã lắc đầu: “Đúng là thiếu ngủ nên thính giác cũng có vấn đề”.
Thang máy “ding” một tiếng và dừng ở tầng hai mươi, Toni lườm hai người rồi tức tối bước ra. Lăng Bách đứng im, thang máy tiếp tục lên tầng hai mươi mốt, anh theo An Dao đến văn phòng của cô, đường hoàng ngồi xuống sofa. An Dao dường như chưa quen với việc chỉ có hai người ở bên nhau, nhìn thấy anh là cô lại nhớ đến những nụ hôn nóng bỏng. Cô giục anh: “Anh không cần lên truyền hình quảng bá sao? Album mới không bán được thì làm thế nào?”.
Lăng Bách lắc đầu rồi ngáp một cái: “Phát hành ba vạn đĩa, đã bán hết rồi”.
Một đêm bán hết ba vạn đĩa? Thị trường băng đĩa bây giờ rất ảm đạm, có thể bán được một vạn đĩa đã là hot lắm rồi, ba vạn đĩa đúng là số lượng siêu khủng khiếp. Vậy mà một đêm đã bán hết ba vạn chiếc? Thật là không thể tưởng tượng nổi.
Lăng Bách nói: “Không phải ngạc nhiên đâu, riêng sếp đã mua hai vạn chiếc để ủng hộ anh, một vạn chiếc kia cũng do không ít bạn bè của sếp bỏ tiền ra mua, vì thế con số ảo rất lớn. Sếp nói coi như là quảng bá nên không cần lăn tăn về số tiền ấy. Vài hôm nữa, sếp sẽ mang hai vạn đĩa đó ra bán, nếu bán được thì nói tiêu thụ được mười vạn. Nhưng An Dao này, hơi kỳ lại là hôm qua không có phóng viên tới họp báo nhưng clip anh tỏ tình với em bây giờ trên mạng cũng có; còn cả tin đăng khắp các mặt báo nữa. Anh tưởng sẽ là tin Đường Khải tự sát, hóa ra là không phải. Đã có không ít người xưng là đạo diễn hoặc nhà đầu tư gọi điện cho anh, nói muốn anh hợp tác quay phim, quay quảng cáo, điện thoại của anh kêu inh ỏi liên tục, anh đành tắt máy”.
Anh không hiểu cũng là điều bình thường, giống như hồi mới gia nhập giới giải trí, công ty sắp xếp cô đi gặp nhà đầu tư, cô cũng nghĩ đơn giản rằng chỉ ăn cơm là xong, vậy mà cô bị công ty bán đứng dẫn vào khách sạn. Vào thời khắc nguy cấp, Donna đã lao tới khách sạn cứu cô. Khi đó Donna như một người mẹ không màng tất cả để bảo vệ con gái mình, thậm chí còn cãi nhau với công ty tới mức suýt chút nữa là chấm dứt hợp đồng.
An Dao nhìn Lăng Bách, càng lúc càng cảm thấy xót xa.
Anh trong sáng như tờ giấy trắng, hoàn toàn không hiểu giới giải trí này. Anh chỉ dựa vào nhiệt huyết, không màng tới bản thân, bước vào đây vì cô, nhưng lại không biết trong thế giới này có muôn vàn cuộc đấu anh sống tôi chết, lúc nào cũng như đang diễn kịch. Cái giới này quá phức tạp, không hợp với anh.
Nhưng bây giờ, anh và cô đều bị ép tới đường cùng, không còn đường lui.
Mọi quyền đều nằm trong tay Lý Thừa Trạch. Lý Thừa Trạch muốn họ sống thì họ phải sống, muốn họ chết thì họ phải chết.
Buổi trưa, Lăng Bách lái xe đưa cô đi ăn cơm, xe lượn mấy vòng trên phố mới tới