Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
vẫn đặt sát bên tai. Đầu máy bên kia vang lên những tiếng tút tút dài, từng tiếng từng tiếng như đang gõ vào trái tim cô. Cô vẫn lắng nghe, tiếng tút tút, giống như tiếng bố cô đang ân cần dặn dò, giống như ngày bé, bố ôm cô trong lòng, cứ nhìn cô rồi đau lòng rơi lệ.
Những ngọn nến hồng trên báng gato tắt dần, ánh sáng cũng yếu dần. Nến tắt hết, căn phòng tối om, ánh sáng ngoài trời yếu ớt và nhàn nhạt.
Lăng Bách nói: “Anh dẫn em đến một nơi”. Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã kéo tay cô chạy ra ngoài. Hai người đi thang máy xuống bãi đậu xe. Suốt dọc đường, anh lái xe, cô ngồi bên ghế phụ. Bỗng nhiên anh cầm một cuốn sách đưa cho cô. Cô đón lấy và lật từng trang, giữa cuốn sách có kẹp một tấm bản đồ thành phố này, bên trên có đánh dấu mũi tên đỏ chót chỉ phương hướng. Cô đọc thành tiếng: “Khu vui chơi thiếu nhi”. Xe đột ngột rẽ và dừng lại. Lăng Bách xuống xe rồi mở cửa cho cô, anh lịch sự nói: “Mời em”.
Cô vừa xuống xe liền tò mò hỏi ngay: “Anh đang chơi trò gì thế?”.
Anh cố tỏ ra thần bí: “Tìm báu vật”.
Khu vui chơi thiếu nhi đã đóng cửa lúc năm giờ ba mươi phút, cô đứng ngoài cửa ra vào băn khoăn không biết có báu vật gì đáng tìm ở đây. Lăng Bách rút điện thoại ra gọi, nói một hai câu đèn liền bật sáng. Nhân viên quản lý vội vàng chạy tới mở cửa.
Nhân viên quản lý cung kính nói: “Anh đến rồi”.
Một lần nữa Lăng Bách làm điệu bộ mời cô. An Dao không biết anh định chơi trò gì, nhưng cô nguyện chơi cùng anh đến cùng, bởi vì cô biết chắc anh đã chuẩn bị điều bất ngờ dành cho cô.
Trong khu vui chơi thiếu nhi ánh điện sáng lấp lánh. Ở đây có rất nhiều trò chơi, An Dao chỉ biết mấy trò như “chú voi biết bay”, “đụng xe”, “tàu hỏa nhỏ”.
Lăng Bách tỏ ra rất vui: “Em đừng nhìn nữa, đây chỉ là một góc công viên thôi, còn khu vui chơi trên nước, khu vui chơi trong rừng… Báu vật chúng ta tìm hôm nay ở phía cầu trượt”.
Anh dẫn cô tới đầu cầu trượt lớn. An Dao trượt xuống, ở dưới đất bày đầy bóng bay rực rỡ sắc màu. Cô không dám động đậy, chỉ sợ làm vỡ bóng.
Lăng Bách ngồi dưới lối ra của cầu trượt, khóe miệng cong cong: “Đừng trách anh không nhắc nhở em nhé, bí mật của cửa tiếp theo ở trong đống bóng bay này, em chỉ còn cách giẫm nổ hết thì mới biết báu vật ở đâu”.
Cô lừ mắt lườm anh sau đó cô đành đưa tay lên bịt tai rồi ra sức giẫm lên những quả bóng bay dưới chân. Tiếng bóng bay nổ đôm đốp không ngừng.
Nụ cười của anh càng lúc càng tươi rói, đột nhiên anh chỉ xuống đất rồi hét lên: “Được rồi, đừng giẫm nữa”. Cô cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên có một tấm bản đồ dưới chân. Cô nhặt lên mở ra xem, hướng mũi tên chỉ hình như là khu biệt thự cá nhân. Lúc đầu cô đoán nó ở bờ biển, giờ bỗng dưng trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.
Lăng Bách lái xe tới mục tiêu.
An Dao hững hờ nhìn tấm bản đồ, ngẫm nghĩ xem sẽ có gì bất ngờ? Nhớ tới đám bóng bay ban nãy, cô buồn bã phát hiện ra Lăng Bách chẳng lãng mạn chút nào. Một lúc sau xe dừng lại trước một căn biệt thự, cô rầu rĩ hỏi: “Bên trong không phải đang thổi bong bóng đấy chứ? Hồi bé em cũng dùng bọt xà phòng thổi bong bóng”.
Anh mỉm cười không đáp, xuống xe mở cửa mời cô vào biệt thự. Lúc đi qua vườn hoa anh còn ra vẻ bí mật yêu cầu cô nhắm mắt.
Anh dắt tay cô đi chừng vài phút, giọng nó dịu dàng âu yếm vang bên tai cô: “Đến rồi”.
Cô từ từ mở mắt ra, giật mình với cảnh tượng phía trước. Bốn phía đèn chiếu lấp lánh, những đóa hồng đỏ rực, quyến rũ bao quanh hồ bơi hình chữ nhật rực rỡ đến mức chói lóa. Cô bước lên trước vài bước, thấy mặt hồ gợn sóng lấp lánh, cá bơi lội thành đàn. Những chú cá có hình bầu dục, màu hồng đang hôn nhau. Cô chỉ tay xuống nước, kinh ngạc thốt lên: “Anh có thấy không? Chúng đang hôn nhau, cá biết hôn nhau!”.
“Là cá hôn nhau (Kissing fish)”.
Hồ nước trong veo nhìn thấy tận đáy. Những chú cá mải miết hôn nhau, không tách không rời, dường như chúng muốn hôn đến vô cùng vô tận. Cô cười lớn, sung sướng như một đứa trẻ, hớn hở chỉ đàn cá: “Lăng Bách anh nhìn đi, càng ngày càng có nhiều cá hôn nhau, chúng đang hôn nhau đấy, thật không thể tin được”.
Ánh sáng phản chiếu từ mặt nước khiến khuôn mặt cô càng trở nên trong sáng, xinh đẹp, một vẻ đẹp mê đắm hút hồn.
Anh nhìn cô, âu yếm gọi: “An Dao”. Cô quay đầu lại với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt anh bừng sáng, giọng nói trầm ấm mà gợi cảm: “Ở đây có 520 chú cá hôn nhau”.
Cô ngẩn ra chưa hiểu, đến lúc hiểu hàm ý của số 520[1'> , hai má cô đỏ bừng như được nhuộm bởi ráng chiều đỏ ối.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng, ghé môi kề sát môi cô, nhưng chưa hôn được thì đã bị cô đẩy mạnh một cái. Anh ngã xuống hồ làm nước bắn tung tóe. Anh vùng vẫy một lúc rồi nhắm mắt dần dần chìm xuống hồ.
[1'> Trong tiếng Trung, 520 đọc gần giống với câu “anh yêu em”
Cô đang cười lớn, bỗng thấy anh không động tĩnh gì liền gọi: “Lăng Bách, Lăng Bách, anh đừng dọa em”.
Anh không đáp, chỉ dập dềnh trong nước.
Cô hoảng sợ nhảy xuống hồ, bơi về phía anh định kéo anh lên mặt nước, anh liền ôm chặt cô vào lòng, đôi môi hôn cô cuồng nh