Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1574 lượt.
máy, đầu bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của Donna: “Xin chào, tôi là Donna”.
Không hiểu sao, vừa nghe thấy giọng Donna cô chẳng thể lên tiếng được, những điều cần nói cứ nghẹn lại ở cổ họng không sao thoát ra được.
Donna nghi ngờ hỏi lại: “Xin hỏi ai đó? Tìm tôi có việc gì?”. Môi cô mấp máy nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, Donna đoán: “An Dao?”.
Khóe mắt cô hơi ươn ướt: “Vâng, là tôi”.
Donna vui vẻ hỏi: “Cô có chuyện gì à? Cần giúp đỡ không?”.
Cho dù sếp đã dặn dò, cho dù bây giờ xe có thể bị người ta đập tan bất cứ lúc nào, nhưng cô vẫn không nói gì với Donna. Cô không dám nói nửa câu mà cúp máy luôn bởi vì cô sợ hãi. Tại sao Donna có thể giải quyết được chuyện của Đường Khải? Tại sao Donna có thể giải quyết được mọi thứ?
Cô không dám đoán tiếp.
Có khoảng mười bảo vệ đi tới, tình hình chiếc xe càng lúc càng hỗn loạn hơn, chiếc xe nhỏ bị người ta đẩy, người ta đập, người ta lắc. Cô xoắn dây an toàn trên người, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Tầm hơn nửa tiếng sau, bảo vệ mới khống chế được tình hình, đuổi tất cả các fan ra ngoài vòng cảnh giới.
An Dao và Lăng Bách vội vã xuống xe vào công ty, trong công ty cũng có khoảng mười bảo vệ nghiêm nghị đứng đợi, mắt dõi theo phía ngoài cửa lớn, không khí rất căng thẳng. Cả hai đi thang máy tới phòng sếp, bầu không khí trong phòng còn căng thẳng hơn, bên trong có không ít cảnh sát đang ngồi. Lý Thừa Trạch thấy hai người bước vào liền giới thiệu: “Mấy anh cảnh sát đây định mời cô đi gặp Đường Khải”.
Một viên cảnh sát tầm ngoài ba mươi tuổi, dáng vẻ cao to bước tới trước mặt An Dao, tự giới thiệu: “Tôi là đội trưởng Trần Vũ, tôi tin rằng tình hình cụ thể cô cũng đã nắm được tương đối. Hiện tại Đường Khải đang giằng co với cảnh sát trên tầng thượng của bệnh viện, tâm trạng anh ấy rất kích động, anh ta đòi gặp cô bằng được, nếu không sẽ tự sát”.
An Dao nhìn Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Trạch nói: “Vậy đi đi”. Anh đến trước mặt An Dao, đôi mày khẽ nhíu lại: “Cô an ủi Đường Khải một chút. À đúng rồi, ‘Thiên long bát bộ’ của Kim Dung sao cứ làm lại mãi thế, tôi thích nhân vật Mộ Dung Phục trong đó lắm”.
Những người có mặt chắc chắn không hiểu lại sao anh nói câu ấy. Nhưng trong lòng An Dao hiểu rõ, Lý Thừa Trạch đang ngầm ra hiệu cho cô. Sở trường của Mộ Dung Phục là “Lấy gậy ông đập lưng ông”, anh muốn cô lúc cần thiết phải học Mộ Dung Phục, dùng chiêu nhảy lầu để dạy dỗ Đường Khải.
An Dao hiểu ý liền gật đầu: “Vâng thưa sếp, vậy tôi đi đây”. Cô mới đi được hai bước thì Lăng Bách nắm chặt cổ tay cô, nói: “An Dao, anh đi cùng em”.
Giây phút này anh chỉ muốn cùng cô đối mặt với tất cả phong ba bão táp, anh đã nói sẽ bảo vệ cô, anh đã nói sẽ không để cô gánh chịu một mình. An Dao do dự một lát rồi gật đầu.
Mọi người ra khỏi văn phòng, Lý Thừa Trạch ngồi lại trên ghế, cả người ngã ra sau uể oải, hai tay gác sau gáy. Anh gác chân lên bàn làm việc, nhớ lại cảnh tượng ban nãy.
Amy ôm một tập tài liệu bước vào: “Sếp, mấy hợp đồng này cần anh ký”. Lý Thừa Trạch không để ý tới Amy, cô đặt hợp đồng lên bàn rồi hỏi: “Sếp, anh nghĩ gì mà như mất hồn thế?”.
“Amy nếu tôi nói ‘Thiên long bát bộ’ của Kim Dung sao cứ làm lại mãi thế, tôi thích Mộ Dung Phục trong đó lắm, cô sẽ có phản ứng thế nào?”.
“Biến thái, làm gì có ai thích Mộ Dung Phục? Sếp đúng là khác người, vô cùng biến thái”.
“Nhưng cô ấy hiểu”. Anh nói, khóe miệng nhếch lên: “An Dao hiểu tôi đang nói gì, lạ thật, sao cô ấy lại hiểu tôi đến vậy? Lẽ nào đây là thần giao cách cảm?”.
“Sếp, có phải sếp thích cô ấy rồi không?”.
“Thích… làm gì có, tuyệt đối không có”.
“Vậy có phải ban nãy sếp nghĩ tới An Dao?”
“Không!”. Lý Thừa Trạch vẫn phủ nhận, anh đặt chân xuống đất rồi ngồi nghiêm chỉnh xem hợp đồng: “Tôi không có nghĩ tới cô ấy, ban nãy là nghĩ tới Đường Khải, tên đó thật khiến người ta đau đầu”.
Amy đặt tay lên bàn, vươn người tới trước mặt Lý Thừa Trạch, nhíu mày cười: “Sếp, anh cảm thấy không thoải mái khi thấy An Dao và Lăng Bách bên nhau phải không? Hay là chúng ta miễn cưỡng thành một đôi đi, thế nào?”.
Lý Thừa Trạch lườm cô một cái rồi nghiêm túc nghiên cứu hợp đồng, nói vẻ đứng đắn: “Đừng bao giờ hỏi một câu đáng sợ như thế này, người ta có thể bị dọa chết khiếp đấy”.
Amy nhún vai, quay người bước ra ngoài. Lý Thừa Trạch cầm bút lên ký tên, nhưng ký xong anh mới giật mình.
An Dao.
Anh ký hai chữ này lên bản hợp đồng, tại sao lại là hai chữ này? Anh không tin nổi mà tiếp tục múa bút trên giấy, những chỗ nào cũng là hai chữ đó. Anh xé tan hợp đồng rồi ném vào thùng rác, ấn chuông gọi Amy: “Hẹn bác sĩ tâm lý cho tôi”.
Amy bật cười: “Anh lại làm sao thế?”.
Anh thở dài: “Làm nhiều việc xấu quá nên bị báo ứng”.
Đây chính là ngôi sao, cho dù bị người ta chửi bới, mắng mỏ cũng phải coi như không có chuyện gì xảy ra.
Bên ngoài bệnh viện đông nghịt người, cảnh sát sớm đã giăng dây ngăn cách, dưới tòa nhà trải những tấm đệm dài và dày. Lúc An Dao tới đã gây náo loạn, cản