Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

ừ bàn tay anh giống như cành cây lan rộng, cắm rễ vào mạch máu, ăn sâu vào tim, khiến cả người cô phấn chấn hẳn lên.
“Anh không thể làm con trai của bố”.
“Tại sao chứ? Anh cũng muốn bên em, bên bố đến già”.
“Nếu làm con trai bố… làm sao có thể làm…”. Làm sao có thể làm con rể? Cô cố nuốt nửa câu còn lại, do dự, rồi nổi giận: “Suýt nữa thì mắc lừa anh, anh chỉ muốn lừa em nói câu đó”.
Anh nhíu mày hỏi lại: “Câu nào?”.
Cô nói: “Lăng Bách, đừng giả vờ với em nữa, anh đúng là giảo hoạt”.
“Được rồi, anh giảo hoạt”.
“Miệng lưỡi dẻo quẹo”.
“Được, anh miệng lưỡi dẻo quẹo”.
“…”.
“An Dao, em còn có thể nói anh quỷ kế đa đoan, âm mưu thâm độc, hoặc bụng dạ đen tối”.
“…”.
“Anh càng không quan tâm em nói anh nhân cơ hội để động tay động chân kìa”.
Anh vừa dứt lời cô lập tức chạy vào trong phòng, tránh anh thật xa. Anh không đuổi theo cô, mà vẽ thêm vô số hoa cỏ lên bức tranh của cô, cảnh tượng trở nên tràn đầy sức sống. Cô ấm ức lại gần bên anh, nhìn bức tranh và hỏi: “Sao anh không đuổi theo em?”. Theo tình tiết trong tiểu thuyết và phim ảnh thì chẳng phải lúc này nam chính nên đuổi theo nữ chính rồi cả hai cũng vui đùa sao? Lăng Bách nhìn bức tranh rồi đột nhiên quay đầu lại hôn lên môi cô.
Mắt cô mở to.
Anh đắc ý cười: “Em còn có thể nói anh là đồ háo sắc, anh không để ý đâu”.
Cô không nói gì mà quay người đi vào trong phòng. Không hiểu tại sao, cô không những không giận mà còn rất vui.
Lăng Bách cũng không đùa với cô nữa, anh thuận tay vẽ phác hình dáng của cô lên bảng vẽ.
Anh không biết vẽ tranh, thậm chí ngay cả vẽ nhà cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng gương mặt cô bao nhiêu năm qua chỉ cần đưa bút là vẽ ra được. Đường nét gương mặt của cô, nụ cười hay cái nhăn mặt cũng giống như cây cao đâm sâu bén rễ vào tâm trí anh. Cô nói mình có quá khứ không thể xóa nhòa, cô cũng chính là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh, chỉ cần nhìn thấy cô cười là anh lại vui vẻ như được trở về thời thơ ấu.
Bạn đã từng thích một người? Bạn đã bao giờ thực sự rung động? Thế gian này liệu thực sự có thứ tình cảm mà vì nó bạn chấp nhận từ bỏ tất cả, thậm chí đánh đổi cả mạng sống nhưng vẫn không hối tiếc?
Bên tai vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.
Anh nghe máy, đầu bên kia là giọng Đường Khải đầy khiêu khích: “Lăng Bách, An Dao lừa mày đấy, mày tưởng cô ta trong trắng thật sao? Mày đúng là thằng ngốc nhất trần đời”.
Anh ngừng vẽ, gương mặt vẫn bình tĩnh: “Nếu không có việc gì khác thì tôi cúp máy đây”.
“Việc khác? Tao có cái này gửi cho mày, lát nữa mày nhất định phải xem, đó là hình riêng tư của An Dao. Thậm chí còn có hình vừa tắm xong, tao sẽ rửa thêm một phần cho mày”.
“Thế sao?”.
“Mày không tin à? Mày tưởng tao tự sát hai lần đều là vì muốn hại mày? Mày nhầm rồi, đó là vì tao thực sự yêu An Dao, chúng tao đã từng yêu nhau, đã từng rất vui vẻ. Mặc dù bây giờ tao còn ở trong bệnh viện nhưng trong đầu tao toàn là hình ảnh của cô ta khi trên giường”.
Những lời ấy thật là chói tai.
Anh tắt máy, không muốn nghe thằng khốn ấy nói thêm lời nào nữa.
Chuông cửa chợt vang lên, tay anh khựng lại, cọ vẽ tuột khỏi tay rơi xuống đất. An Dao gọi anh: “Lăng Bách, anh có bưu phẩm”. Anh đứng dậy chạy ra cửa, nhân viên chuyển phát đưa gói đồ cho anh, bảo anh ký tên. Bàn tay anh cầm bút hơi run rẩy.
Bưu phẩm bị anh ném lên ghế sofa.
An Dao hỏi: “Anh không mở ra xem à?”.
Anh mệt mỏi ngồi trên ghế, lắc đầu: “Không muốn xem”. Không phải không muốn xem, mà là yếu đuối đến độ không dám xem.
An Dao không hỏi thêm nữa, cô vươn vai ngáp: “Vậy em về đi ngủ đây, hôm qua không ngủ đủ, sáng sớm nay lại bị sếp gọi đi sớm”.
Anh hoang mang đờ đẫn ngồi mãi trên ghế, không biết cô về lúc nào. Một lúc lâu sau anh mới có dũng khí mở gói đồ.
Ánh dương chiếu sáng cả căn phòng, soi rõ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Bốn bề tĩnh lặng, anh nghe thấy cả nhịp đập trái tim mình, từng tiếng, từng tiếng như muốn đục thũng màng nhĩ.
Bưu phẩm mở ra, đập vào mắt anh là vô số tấm ảnh, chúng đều không ép, vẫn còn mùi mực in, người trong ảnh mặt mày rõ ràng. Tất cả đều là ảnh riêng tư của An Dao, có tấm cô nằm trên giường ngủ ngon lành, thậm chí còn có ảnh cô vừa tắm xong.
Trái tim anh như bị đâm một nhát đau nhói.
Tiếng chuông điện thoại chói tai lại vang lên. Anh nhìn dãy số trên màn hình, biết ngay là Đường Khải gọi. Khó khăn lắm anh mới ấn nghe được.
Đường Khải nói: “Nhận bưu phẩm rồi hả? Xem chưa? Cảm thấy hài lòng không? Mày phải cảm ơn tao vì tao đã giúp mày vạch mặt đứa con gái đó. Tao không muốn mày bị lừa, bị cười cợt sau lưng”.
Ánh mắt Lăng Bách tối sầm, anh lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn gì?”.
“Muốn gì à?”. Đường Khải cười ha hả: “Lăng Bách, mày nói xem nếu tao công bố những tấm ảnh này cho báo chí thì sẽ thế nào? Sẽ chấn động nhỉ? Còn nữa, hình như mày là Rich 2G[1'>, người nhà mày có thể chấp nhận một đứa con gái như thế sao? Mày nhìn kỹ đi, cô ta quấn khăn tắm, làn da mới mịn màng làm sao…”.
“Câm mồm!”.
“Đó là tấm chụp trước