Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
lấy bản thân, lúc này mới nghĩ ra chắc Donna còn đang đi làm.
Bản thân vốn là một quản lý vàng, Donna luôn làm không hết việc.
An Dao ngồi trên nền đất lạnh lẽo, mệt mỏi nhắm mắt. Cô cố chấp đợi ở cửa, chẳng qua chỉ muốn nghe xem Donna sẽ nói thế nào.
Kim trên chiếc đồng hồ đeo tay nhích từng giây từng phút.
Trời dần tối, vì chờ đợi quá lâu, cuối cùng An Dao mệt quá mà ngủ thiếp đi.
Đáng tiếc thay, ngay cả lời nói dối người trước mắt cũng không cho cô
Donna về đến nhà cũng đã là hơn hai giờ đêm, vừa bước ra khỏi thang máy chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa, chị thấy thấp thoáng một bóng người trước cửa nhà. Chị đi về hướng ấy, tiếng giày cao gót gõ trên nền nhà khiến đèn điều khiển bằng âm thanh bật sáng.
Dưới ánh đèn mờ mờ, gương mặt của An Dao hiện lên rõ ràng trước mặt chị.
Donna vội vã bước tới ôm An Dao vào lòng, miệng khẽ gọi: “Dao Dao”.
Khóe mắt An Dao vẫn còn vệt nước mắt, cô nép mình vào người Donna, mơ màng gọi:
Chồng cũ nói đứa nhỏ không khóc nữa, thậm chí còn đang chơi. Đứa bé còn nhỏ như thế dùng bất cứ thứ đồ chơi nào dỗ dành là lập tức có thể quên mẹ ngay, chồng cũ đưa điện thoại tới cho nó, chị nghe thấy chồng cũ đang bảo đứa bé gọi “mẹ”.
Một lát sau, đầu máy bên kia vang lên giọng nói non nớt nhưng rõ ràng: “Mẹ”. Chỉ một câu “Mẹ” mà khiến nước mắt chị rơi lã chã, cổ họng nghẹn lại. Giữa phố đông người, ánh đèn rực rỡ chói mắt, chị không dám khóc thành tiếng, nên đành đưa tay che mắt, để mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Khóc sưng cả mắt, cánh tay cũng đã mỏi, nhưng chị vẫn lặng lẽ đứng cầm ống nghe, không nỡ cúp máy. Mọi khi hễ trời tối, người dỗ con đi ngủ luôn là chị. Một lúc sau, quả nhiên đầu máy bên kia vang lên tiếng khóc thất thanh của đứa bé, nó khóc gọi mẹ. Tiếng khóc ấy thảm thiết vô cùng.
Chị lên tiếng dỗ dành: “Con ngoan đừng khóc”. Nhưng chính mình cũng òa khóc theo. Chị mặc kệ người xung quanh, cứ khóc to thành tiếng, vừa khóc vừa dỗ con: “Con ngoan, đừng khóc nữa, mẹ ở đây, con nhất định không được khóc, mẹ ở đây mà”.
Nhưng không ăn thua, đứa bé càng khóc to hơn, tiếng khóc ấy như lưỡi dao xoáy sâu vào tim chị.
Đứa bé thét lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi”.
Chồng cũ và mẹ chồng không ai dỗ được nó. Tiếng khóc của con vang bên tai chị nhưng lại xa cách trăm núi ngàn sông, chị không bao giờ có thể ôm nó vào lòng mà vuốt ve nũng nịu, mãi mãi không thể nào nghe thấy tiếng gọi “mẹ” đầy mùi sữa của con yêu nữa.
Đứa bé khóc mãi rồi cũng ngủ nhưng chị vẫn không thể kiềm chế, cứ ôm điện thoại mà khóc.
Rất nhiều người trên phố dừng lại nhìn chị tò mò. Chị mặc kệ tất cả, một người phụ nữ kiên cường không hề rơi một giọt nước mắt khi ly hôn người chồng ngoại tình bây giờ lại khóc lên khóc xuống, khóc đến tối tăm mặt mũi.
Chị biết lần này ra đi sẽ không thể nào đoàn tụ được nữa, nhưng chị không có cách nào mang đứa bé đi cả.
Sau đó chị lên tàu hỏa, đi đến một nơi rất xa.
…
Ký ức vụn vỡ, gương mặt An Dao nhạt nhòa trước mắt chị.
Chị cố gắng thoát khỏi đoạn hồi ức ấy, nhưng khi nhìn thấy An Dao chị lại nhớ tới đứa con của mình. Donna vội vàng lau nước mắt, giọng lạc đi: “An Dao”.
An Dao dần tỉnh, thấy Donna liền sững lại, đưa mắt nhìn xung quanh, vẫn còn ngơ ngác: “Đây là đâu?”.
Donna hít một hơi dài, nói cho cô biết: “Đây là nhà tôi, không hiểu sao cô lại ngủ gật trước cửa. Cô đến tìm tôi à? Sao không gọi điện thoại cho tôi mà lại ngủ dưới đất vậy?”.
Trái tim An Dao thắt lại, đầu ngón tay đau nhói, có thứ gì đó cứa vào tay cô. Lúc này cô mới nhớ ra, mớ ảnh vẫn trong tay cô, cô đến đây để hỏi Donna chân tướng sự việc.
Donna lấy chìa khóa mở cửa.
An Dao đứng dậy bước vào trong nhà, nội thất vẫn không có gì thay đổi, mọi thứ vẫn như trước đây, tấm ảnh nghệ thuật lớn vẫn treo trên cao ở trung tâm phòng khách. Trong tấm ảnh Donna mặc bộ lễ phục đỏ đang ôm cô vào lòng, nụ cười trên gương mặt hai người rạng rỡ như hoa.
Thân thiết như hai mẹ con.
Vì thế khi đó mới chọn bộ lễ phục giống nhau, mới chụp bức ảnh này.
Một lần nữa tim cô lại nhói đau như bị kim châm, đau không nói nên lời, bước chân vẫn đi về phía căn phòng trước đây cô đã từng ở. Căn hộ có một phòng khách và ba phòng ngủ, Donna đã từng dọn căn phòng ở giữa để giành riêng cho cô. Cô đẩy cửa bước vào, mọi thứ trong phòng vẫn như xưa, sạch sẽ không hề có một hạt bụi.
Cô ngồi lên giường, mệt mỏi nhìn Donna đứng ở cửa.
Donna bắt gặp ánh mắt cô, chị chậm rãi bước vào phòng, kéo chiếc ghế trước bàn trang điểm, ngồi trước mặt An Dao, gọi: “An Dao”.
Mí mắt An Dao giật liên tục, cổ họng nghẹn đắng.
Donna dịu dàng hỏi: “Cô tới tìm tôi có việc gì sao? Sao lại đến lúc khuya thế này?”
“Tôi…”.
Bây giờ cô không biết phải bắt đầu từ đâu.
Donna nói: “Hôm đó cô nói không muốn gặp tôi, tôi rất buồn. An Dao, giữa chúng ta không nên có kết cục như thế này. Chuyện của Đường Khải tôi cũng đã cố gắng, thậm chí tôi còn đi tìm cậu ta, muốn cậu ta từ bỏ việc hãm hại cô và Lăng Bách. Cậu ta cũng sẽ đồng ý sẽ k