Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1603 lượt.

hông làm bậy nữa”. Donna ngập ngừng, đôi mắt nhìn xuống, không dám nhìn cô: “An Dao, chúng ta quay về ngày xưa được không? Mặc dù tôi và Đường Khải đang hợp tác, nhưng chỉ là quan hệ công việc mà thôi”.
Chỉ có như thế sao? Tại sao lại nói giảm nói tránh thế? Tại sao những lời nói ra đều giả dối thế?
An Dao cười nhạt, xa cách nói: “Cảm ơn”.
Donna ngẩng đầu lên nhìn cô, mệt mỏi hỏi: “An Dao, tại sao lại xa cách với tôi như thế? Chỉ vì khi đó tôi không giúp cô, không tin cô sao? Tôi thực sự có nỗi khổ của mình”.
“Vậy chị nói cho tôi biết, chị có lừa dối tôi không?”. An Dao buột miệng, tâm trạng cực kỳ kích động: “Tôi muốn chị nói cho tôi biết, mấy năm qua rốt cuộc chị có lừa tôi không?”.
Cho dù là nói dối cũng được, cô rất muốn nghe Donna nói một câu “Không”. Cho dù là nói dối cũng được, cô sẽ tin.
Đáng tiếc thay, ngay cả lời nói dối người trước mắt cũng không cho cô.
Donna nhìn cô, ánh mắt phức tạp, chỉ lặp lại: “Tôi có nỗi khổ của mình”.
An Dao nhếch mép cười mỉa, mắt loang loáng nước: “Vậy… chị thừa nhận đã từng lừa tôi? Chị lừa tôi cái gì? Rốt cuộc chị đã lừa tôi việc gì?”.Cô thực sự rất muốn làm rõ, rốt cuộc là nỗi khổ lớn đến đâu mà khiến Donna nhẫn tâm hủy hoại cô? Rốt cuộc Donna và Đường Khải có quan hệ gì?
Giây phút này, chỉ cần Donna thẳng thắn nói hết mọi chuyện, cho dù trước đây chị đã làm gì với cô, cô đều tha thứ.
“An Dao, tôi vẫn là Donna ngày trước, tôi không thay đổi”.
“Chị nói dối”. Cô gào lên, nước mắt tuôn như mưa: “Donna trước đây đối xử rất tốt với tôi, cho dù tôi xảy ra chuyện gì cũng bảo vệ tôi. Công ty lừa tôi lên giường với mấy nhà đầu tư, là Donna bất chấp tất cả để tới khách sạn cứu tôi”. Cô nhìn người phụ nữ trước mắt, nước mắt trào ra: “Donna sẽ nấu cơm cho tôi ăn, sẽ nói “An Dao đừng sợ, cho dù xảy ra chuyện gì thì Donna sẽ gánh đỡ cho em”. Chị ấy còn nói, ‘An Dao, nếu em không có mẹ, thì từ nay về sau chị sẽ là mẹ em’. Chị ấy luôn yêu thương tôi như con gái, những chuyện vặt thường ngày đều làm thay tôi, thậm chí ngay cả quần áo cũng là chị ấy tự tay mua cho tôi”.
Nước mắt Donna bỗng trào ra, bất lực kêu lên: “An Dao”.
Gương mặt An Dao đầm đìa nước mắt, cô gào lên nức nở: “Chị không phải Donna, chị không phải. Khi tôi khổ sở nhất, khi cả thế giới đả kích tôi, chị là người đầu tiên từ bỏ tôi, ép tôi đóng phim cấp ba, thậm chí còn liên thủ với Đường Khải. Donna tuyệt đối không bao giờ làm thế với tôi, chị ấy chính là mẹ. Trên đời này chẳng có người mẹ nào hại con mình, tất cả những người mẹ trên thế giới này đều bảo vệ con mình. Vì thế chị không phải Donna… chị chỉ là người đáng sợ nhất, chẳng có quan hệ gì với tôi cả’.
“An Dao…”
“Donna sẽ không hại tôi… chị ấy sẽ không hại tôi đến mức này như chị…”.
“Xin lỗi”.
“Điều tôi muốn nghe không phải hai tiếng ấy”. Nước mắt An Dao ào ào như lũ cuốn, cô khóc to hơn: “Tôi vốn không định gặp chị, vốn nghĩ như thế là xong, ai sống cuộc sống của người nấy. Nhưng Đường Khải lại lấy ảnh riêng tư của tôi để uy hiếp, Donna”. Cô giơ tay ném những tấm ảnh lên người Donna rồi gào lên: “Những tấm ảnh này là sao? Ngoài chị và trợ lý của tôi, người khác vốn không thể nào có được ảnh riêng tay này…tại sao lại hại tôi, tại sao hết lần này đến lần khác lừa tôi? Rốt cuộc chị đã làm gì với tôi? Ban đầu khi chị ép tôi đóng phim cấp ba, chị bỏ rơi tôi, tôi đều có thể tha thứ cho chị. Tôi muốn biết rốt cuộc chị có hãm hại tôi không? Khi xưa ký hợp đồng với tôi phải chăng chỉ là một âm mưu?”
Donna cúi đầu nhìn những tấm ảnh, mím chặt môi, nước mắt rơi lã chã, không nói lời nào.
An Dao thất vọng tới cực điểm, quả nhiên Donna và Đường Khải cùng nhau hãm hại cô.
Vì thế khi cô muốn bào cảnh sát Donna mới ngăn cản, còn lôi cô tới buổi họp báo của Đường Khải.
Mọi thứ đều là âm mưu.
Từ việc ký hợp đồng với cô, cho tới clip đen, đều là âm mưu.
Donna đối tốt với cô như thế chỉ vì cô là một quân cờ.
An Dao nhìn người phụ nữ trước măt, cõi lòng lạnh lẽo như băng giá, cô vùng dậy chạy ra ngoài. Donna thẫn thờ ngồi xuống ghế, ngay cả sức lực đuổi theo An Dao cũng không có. Donna đưa tay lau nhưng nước mắt lại càng rơi nhiều hơn, thấm đẫm gò má. Chị không kiềm chế nổi nữa, cứ thế gào khóc thất thanh. Từ một ý nghĩ sai lầm đã đi sai một bước, nhưng chị chưa từng nghĩ rằng, một kiếp sa chân muôn kiếp hận, sai lầm nối tiếp sai lầm. Đến cuối cùng sai không cách nào cứu vãn, mới gây ra cục diện ngày hôm nay.
Điện thoại trong phòng khách chợt đổ chuông, chị tưởng An Dao gọi liền lao vội ra, run rẩy cầm điện thoại lên nghe. Đầu máy bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của Đường Khải: “Bây giờ tôi vẫn ở bệnh viện, khi nào bà lại tới thăm tôi?”.
Nước mắt chị vỡ òa: “Có thể An Dao đã biết gì đó… hình như cô ấy đang nghi ngờ tôi hãm hại, lừa cô ấy”. Chị nghiến răng: “Đường Khải, mấy tấm ảnh đó là thế nào? Tại sao cậu lại có những tấm ảnh riêng tư của An Dao? Tại sao lại dùng những tấm ảnh đó để uy hiếp cô ấy? Rốt cuộc cậu đã làm gì?”.
Đường Khải cười nhạt: “Bà đang khóc à? Đường Na máu lạnh lại khóc vì nhữn