Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
nói: “Anh đã từng nói với em rằng trên thế giới này hai người yêu nhau đã là kì tích, anh tưởng mình không bao giờ có được kì tích đó. Bây giờ anh muốn rút lại câu nói ấy. An Dao, anh cũng cảm ơn ông trời, cảm ơn ông trời đã cho anh gặp em, yêu em, cảm ơn ông trời đã cho anh có thể bảo vệ em”.
Cô gục đầu vào ngực anh, trong lòng không ngừng nói với bản thân, An Dao à, cho dù ngày mai mưa gió bão táp thế nào, mình nhất định phải gắng gượng.
Bởi vì Lăng Bách luôn bên cạnh mình, bảo vệ mình, cả đời không rời
Tôi không tin trên đời này không có quả báo, tôi càng không tin lời nói dối có thể lừa gạt đươc tất cả mọi người trên thế giới này.
Sáng sớm hôm sau, sếp gọi cô đến. Tầng dưới của công ty đầy phóng viên, còn náo nhiệt hơn cả mở họp. Lăng Bách lái xe đưa An Dao tới trước cửa, vừa xuống xe phóng viên đã bu đến.
“An Dao, có thể tiết lộ cho chúng tôi biết quan hệ của cô và Đường Khải không? Tại sao anh ấy lại có lượng lớn ảnh riêng tư của cô? Thậm chí còn có ảnh vừa tắm xong?”.
“Trước đây cô phủ nhận quan hệ thân mật với Đường Khải, bây giờ Đường Khải tự sát hai lần, bất đắc dĩ phải công bố ảnh riêng tư của cô với báo chí, cô có thể nói cụ thể tình hình không? Trước đây hai người thực sự là người yêu sao?”.
“Chuyên gia đã nghiên cứu rồi, ảnh của cô đều là thật, điều này phải chăng chứng minh clip đen cũng là thật?”.
Những tin này được tóm tắt từ báo chí, rất toàn diện đầy đủ,
An Dao không còn gì để nói.
Trương Tâm Ái châm chọc tiếp: “Đều là người bị đẩy vào đường cùng, cô không cần ghét tôi, càng không cần đề phòng tôi, nếu tôi đoán không sai thì nhất định Lý Thừa Trạch gọi cô tới đây. Giống như năm xưa khi tôi xảy ra chuyện, anh ấy là người đầu tiên tìm đến tôi”. Cô ta hỏi An Dao với vẻ thâm sâu: “Cô đoán xem anh ấy tìm tôi để làm gì?”.
An Dao lịch sự lắc đầu.
Cửa thang máy mở, ba người cùng bước vào.
Ánh mắt Trương Tâm Ái lạnh lẽo: “Cô biết không, anh ấy giành tôi từ tay công ty khác với giá cao, ký hợp đồng năm năm, năm năm tươi trẻ nhất, đẹp đẽ nhất, kiếm nhiều tiền nhất của một ngôi sao tôi đã ký với anh ấy, kết quả sau khi xảy ra chuyện anh ấy lập tức từ bỏ tôi, vứt tôi sang một bên giống như rác rưởi, đóng băng sự nghiệp. Không có việc để làm, không được lên tin tức, thậm chí bị đưa tin xấu tôi cũng chấp nhận. Thỉnh thoảng có tin của tôi, anh ấy lập tức dẹp xuống”. Cô ta ngập ngừng rồi cười càng thê lương hơn: “Nhất định anh ấy cũng đối xử với cô như vậy, bởi bì tất cả mọi người ở đây đều là quân cờ kiếm tiền. Anh ấy sẽ không giải vây cho cô đâu, càng không giúp cô thoát tội. Anh ấy sẽ từ bỏ cô, ném cô đi như rác rưởi”.
Thực ra An Dao cũng đã đoán được vài phần, nhưng cô đâu có sự lựa chọn, đành miễn cưỡng lên tầng cao nhất.
Bên ngoài văn phòng trên tầng cao nhất, An Dao và Lăng Bách bất ngờ gặp Đường Khải ở đại sảnh. Đường Khải uể oải ngồi trên ghế dài, nghịch điện thoại với dáng vẻ thờ ơ. Dường như cảm nhận được ánh mắt khác lạ nên Đường Khải ngẩng đầu, thấy An Dao liền mỉm cười, tiếp tục nghịch điện thoại trong tay.
Lăng Bách không nhịn được, siết nắm đấm lao về phía Đường Khải.
An Dao vội ngăn lại: “Đừng đánh anh ta”.
Nắm đấm đã sát trán Đường khải, anh bực bội rút tay lại.
Đường Khải không ngẩng đầu lên, giọng uể oải: “Nếu dám đánh tôi thì tôi đảm bảo ngày mai sẽ có tin giật gân hơn đó, tin thế nào nhỉ? Trước đây An Dao dựa vào quy tắc ngầm để thăng tiến? Hay là bán thân để thăng tiến? Hay là được bao nuôi? Tôi tin các báo lá cải rất thích mấy tin này”.
Tuyệt đối có thể bởi vì con át chủ bài trong tay anh ta là Donna.
An Dao tới trước mặt Đường Khải, cười nhạt: “Đúng, anh có thể khiến tôi chết. Nhưng tôi thực sự không tin trên đời này không có quả báo, tôi lại càng không tin một lời nói dối lại có thể lừa gạt được tất cả mọi người trên thế giới này. Cho dù bấy giờ sự thật bị che khuất, nhưng sớm muộn cũng có một ngày nó được hé mở”.
Cửa phòng làm việc đột ngột mở ra.
Amy từ trong bước ra, nói: “An Dao, sếp mời cô vào một mình”.
An Dao bước vào phòng làm việc, Lăng Bách định vào theo nhưng Amy chặn ngoài cửa.
Không khí trong phòng rất căng thẳng, trên bàn xếp đầy báo, Lý Thừa Trạch nhìn màn hình máy tính, tay rê chuột, sắc mặt khó đăm đăm.
An Dao ngồi xuống, lặng lẽ nhìn anh.
Cô không nói gì, im lặng có lúc là vũ khí tốt nhất.
Lý Thừa Trạch nhìn cô vài giây rồi bật cười: “An Dao, điệu bộ của cô bây giờ khiến tôi nhớ lại hôm chúng ta đàm phán, lấy bất biến ứng vạn biến, địch bất động ta bất động”. Anh nhíu mày khẽ cười: “Nhớ không? Hôm đó cô hắt đầy rượu vang vào mặt tôi, còn…”.
“Sếp”. Cô ngắt lời, sắc mặt khó coi: “Đi thẳng vào đề đi, tôi biết anh sẽ không giúp tôi nữa. Đến nước này chỉ trách tôi quá tin tưởng người xung quanh mình, tôi không trách anh”.
Bây giờ cô như tảng đá lớn dưới biển, có lớn đến mấy cũng bị nước biển bào mòn hết góc cạnh, thậm chí cô không biết rốt cuộc mình gắng gượng sống là vì cái gì, những cú sốc liên hoàn khiến cô