The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.

gửi xe. Anh đẩy mạnh cô vào xe, rồi lái xe ra đường lớn.
Anh nắm chặt vô lăng, hỏi dò cô: “Cô đang giận à?”.
Ánh đèn led ngoài đường vụt qua cửa xe, cô lặng yên nhìn ra bên ngoài, không đáp lại.
Anh chau mày, mặt cau lại, gọi: “An Dao”.
Cô thờ ơ quay lại lườm anh một cái, nhất quyết không lên tiếng.
Anh trừng mắt đáp trả, tăng tốc. Vì đang giờ cao điểm nên xe cộ nối đuôi nhau thành hàng dài. Anh mở nhạc, liên tục đổi kênh, nhưng đài nào cũng đưa tin Lăng Bách và An Dao, ngay cả ca khúc được phát cũng là “Tình yêu độc quyền” hoặc”My girl”. Anh bực bội tắt đi, rồi hỏi: “Tại sao cô chỉ dịu dàng với Lăng Bách còn đối với tôi lại hung dữ thế? Tôi nhiều tiền hơn cậu ấy, đàn ông hơn cậu ấy, tôi thực sự không hiểu con mắt của cánh phụ nữ các cô, một người đàn ông đẹp trai, nhiều tiền, chững chạc ngay trước mắt không thích mà lại đi thích một tên ngốc suốt ngày nhắc tới tình yêu”.
Cô nhắm mắt lại, mắt không thấy tim không phiền.
Lý Thừa Trạch bị cô ép tới mức phát điên: “Hôm qua tôi cứ nghĩ có nên từ bỏ cô hay không, giống như Lão Hoàng đợt trước, đóng băng cô hoặc ép cô quay phim cấp ba, tôi cũng có thể làm như thế. Nhưng An Dao à, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ đó, tôi cứ hỏi bản thân, từ bỏ hay không từ bỏ? Hỏi đến vài trăm lần”. Anh ngập ngừng, giọng trầm xuống: “Tôi muốn thuyết phục bản thân đừng từ bỏ cô, nhưng tôi không tìm được bất cứ lý do nào. Cô bây giờ giống như chuột chạy ngoài đường, ai cũng muốn đập”. Giọng anh trở nên dịu dàng hơn: “Cho dù như thế tôi vẫn không muốn từ bỏ. Mặc dù không có lý do giúp cô tìm ra chân tướng, cũng không hiểu tại sao tôi lại tin những lời cô nói, nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục giúp cô, tiếp tục sai người điều tra Donna và Đường Khải. Thực ra hôm nay tôi gọi cô tới chỉ muốn nói với cô, tôi không từ bỏ, cô cũng đừng từ bỏ. Trước đây tôi rất lăng nhăng, gặp ai yêu người đấy, vì thế ban nãy nói nào là thích, nào là lên giường, đều là nhất thời hồ đồ, nhất thời bộc phát, hiểu chứ? Tôi tin vài tháng nữa tôi sẽ không còn suy nghĩ này nữa đâu”.
Nguyên nhân thực sự anh đã cố ép ngược vào trong.
Giọng anh nén xuống, gần như không nghe thấy: “Lên tiếng đi, cô đừng bỏ mặc tôi, tôi đâu có ép cô, sao phải như thế chứ?”. Anh rất hiếm khi quan tâm một người con gái có để ý tới mình hay không, những cô gái trước đây nếu có chút không vừa ý là anh chia tay luôn. Nhưng bây giờ, anh hạ giọng xuống nước, chỉ cần cô mở miệng nói chuyện với anh.
Anh nghi ngờ trong mình tiềm ẩn xu hướng thích bị ngược đãi.
Cô lạnh lùng nhìn anh, không dám lên tiếng, bởi vì cảnh tượng ban nãy đã nhắc nhở cô, cô phải cẩn thạn với người đàn ông trước mặt, anh ta lúc nào cũng nghĩ làm thế nào để lên giường với cô.
Đường càng lúc càng đông, tiếng còi xe đinh tai nhức óc vang lên từ bốn phía. Mười mấy phút sau hàng xe dài mới bắt đầu nhúc nhích, chầm chậm tiến về phía trước. Bình thường chỉ cần nửa tiếng là về tới nhà, nhưng lần này gần một tiếng rồi mà chẳng đi được bao xa. Lý Thừa Trạch buồn bã lái xe, không ngừng nhìn An Dao qua gương chiếu hậu, anh hoảng loạn, đành kiếm chuyện để nói: “Hôm nay tôi đã sắp xếp ê kíp cho Lăng Bách, từ ngày mai e rằng hai người khó gặp nhau đấy. Cậu ấy bận rộn quảng bá cho album, bây giờ có không ít nơi tìm cậu ấy làm gương mặt đại diện, có mấy show quảng cáo khá ổn. Chắc cô biết trong giới giải trí có không ít cặp đôi một năm chỉ gặp nhau vài lần, vì thế sau này cô có chuyện gì thì tìm tôi nói”.
Cô nhắm mắt, giả vờ ngủ suốt dọc đường.
Tắc đường vốn khiến người ta bực bội, lại thêm sự lạnh nhạt của cô khiến Lý Thừa Trạch có cả bụng tức muốn xả. Anh đang định chửi bậy thì chuông điện thoại với tâm trạng chẳng vui vẻ gì, không ngờ là thám tử tư gọi điện đến: “Việc lần trước anh nhờ tôi đã điều tra manh mối, quan hệ của Donna và Đường Khải không hề tầm thường, tôi bắt đầu điều tra từ Đường Khải, tìm một mạch theo hộ khẩu của anh ta, phát hiện ra anh ta mua hộ khẩu ở thị trấn, sau đó tôi tốn nhiều sức người sức của đến thị trấn đó điều tra ngọn ngành…”.
“Trọng điểm!”. Lý Thừa Trạch không đủ kiên nhẫn.
“Tôi điều tra ra Đường Khải không phải họ Đường, anh ta vốn họ Lý, sau đổi sang họ Đường”.
“Tôi trả anh nhiều tiền không phải để nghe anh nói nhảm”. Hôm nay tâm trạng lý Thừa Trạch vô cùng tệ: “Nói thẳng, là quan hệ gì?”.
“Có thể là mẹ con”.
“Cái gì? Có chắc không?”.
“Tôi cũng không dám chắc 100%, nhưng Đường Khải nên gọi là Lý Khải. Bố anh ta tên Lý Văn, hai mươi năm trước ngoại tình, sau khi ly hôn thì lấy vợ mới, mười năm trước chết vì bệnh. Sau khi bố chết, Lý Khải đổi tên thành Đường Khải. Còn vợ cũ của Lý Văn lại trùng hợp tên là Đường Na. Tôi nhìn ảnh trong hộ chiếu thì người đó rất giống Donna. Vì thế tôi lần tìm theo hộ khẩu của Donna sau khi ly hôn, mặc dù cuối cùng manh mối bị đứt rất bất ngờ nhưng khả năng hai người họ là mẹ con khá lớn”.
“Thật không?”.
“Không sai”.
“Cảm ơn, nếu là thật thì thù lao sẽ tăng. Còn nữa, giao tất cả tài liệu cho tôi”.
“Bây giờ tôi đang ở văn phòng, anh có thể tới đây, tôi đợi anh ở dưới