Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
loại chuyện vụn vặt giao cho tiểu muội xử lý, sớm một chút trở về Song Uyên cư nghỉ ngơi. Nhưng trên đường, cũng không phải nàng không nghĩ ngợi thêm, bình thường một mình ra cửa, tướng công tất đã ở cửa chăm chú lắng nghe chờ nàng. Hôm nay về đã hơn nửa ngày, khi trở vể lại không thấy bóng dáng, chẳng lẽ thời gian chỉ mới vẻn vẹn nửa ngày, nàng đã thua?
“Thiếu phu nhân, ngài đã về?” Cửa Song Uyên cư, điểm mũi chân kỳ vọng, là Phinh nhi.
“Thiếu gia đâu?” Nàng phất tay, để cho những nha hoàn khác cũng lui xuống.
“Ở trong phòng, đã buồn ngủ.”
“Buồn ngủ?” La Chẩn nhăn mày. “Hoàn Tố đâu?”
“Canh giữ ở cửa phòng, nói là canh phòng Xà mỹ nữ nghiêm ngặt, nô tỳ vẫn còn buồn bực đây.”
La Chẩn nhướng mày, nha đầu này, hóa ra là một lần vất vả suốt đời nhàn nhã phải hay không? Đi tới hành lang chánh thất, nâng cánh tay nha hoàn lên vỗ vỗ “Em cũng đi nghỉ ngơi đi.”
“Vâng!”
“Tiểu thư!” Phinh nhi mới lui, Hoàn Tố liền tiến lên đón, “Ngài đi thật lâu nha.”
La Chẩn đi vào, đóng cửa xong, đẩy cửa phòng ra, quả thấy tướng công nhà mình đang ngủ say, “Em điểm huyệt ngủ của chàng?”
“Vâng!” Hoàn Tố giúp chủ tử bỏ trang sức trên đầu xuống. “Biện pháp đó của ngài, nô tỳ không đồng ý đâu. Xà mỹ nữ kia ngay cả nửa móng chân của Cô gia cũng không xứng. Tuy nói Cô gia len lén đi gặp Diêu Y Y chọc tức ngài, muốn phạt cũng có thể đổi lại biện pháp khác mà, tiểu thư biết rõ trong tâm Cô gia chỉ có người. Thấy Diêu Y Y, cũng chỉ là Cô gia quá thiện tâm, cảm thấy nàng đáng thương, là đồng bệnh tương liên mà thôi.”
“Đổi lại biện pháp?” La Chẩn xóa phấn trang điểm trên mặt, “Em cũng nói thử xem, dùng cách nào mới được đây?”
“Tiểu thư….”
“Không lẽ em định điểm huyệt ngủ chàng cả đời, hay vĩnh viễn giữ cửa cho chàng?”
“Cô gia tỉnh lại không thấy ngài, vừa vội lại nhảy, rồi sau đó một mình buồn bực ngồi ở thư phòng sửa sang lại sổ sách. Nếu không phải Xà mỹ nữ kia tự mình chạy tới, Cô gia chắc chắn sẽ không đi tìm nàng ta.”
“Phải không?” Trên mặt La Chẩn hơi dãn ra, “Ta hiểu, ta sẽ suy tính, em đi xuống đi.”
Hoàn Tố thở một hơi dài nhẹ nhõm. Nàng tự tin so với lão gia, phu nhân thậm chí Nhị tiểu thư cùng Tam tiểu thư, là nàng hiểu rõ tiểu thư nhà mình hơn. Đối với người yêu, toàn tâm trút xuống, như trân như bảo; nếu người không yêu mình…. Giang Bắc Hồng là ví dụ tốt nhất.
Nàng chỉ sợ Cô gia đã chọc giận tiểu thư thật.
Chọc Tức Quân Ghen
“Trân nhi, Trân nhi!” Chi Tâm ôm mền, lăn xuống giường.
Hoàn Tố ở phòng ngoài nghe tiếng, rót đầy nước sạch vào thau rửa mặt rồi bưng vào, “Cô gia, tiểu thư đến thư phòng rồi, ngài tới rửa mặt đi.”
“Trân nhi đã về rồi sao Hoàn Hoàn?” Chi Tâm lao ra ngoài phòng.
“Đã về tối qua, ngài rửa mặt trước rồi hãy đi tìm tiểu thư.”
Dưới ánh bình minh, La Chẩn đem người trước mắt nhìn cẩn thận, quả nhiên là ngọc thụ lâm phong, phong thái tuấn tú phi phàm, so cùng Ngọc Thiên Diệp chỉ có hơn chứ không kém. “Ngọc công tử, đến bên kia trong đình ngồi một lát nhé?”
Ngọc Vô Thụ cười nhẹ, “Tỷ tỷ đã dạy, tiểu đệ không thể chối từ.”
Nụ cười này, khiến cho La Chẩn tựa như nghe được thanh âm Phinh nhi bên cạnh đang nuốt nước miếng. Aizz, đây cũng là người “Họa thủy” a.
“Ngọc công tử, công tử đối với Khởi nhi nhà ta là vì hứng nhất thời hay là thật tâm muốn cùng muội ấy làm bạn?” Khi ngồi xuống, La Chẩn liền hỏi.
Ngọc Vô Thụ bình thản trả lời: “Không dối gạt tỷ tỷ, Vô Thụ yêu thích thực sự. Từ khi mười tuổi đã thường giả trang tên khất cái đi lại dân gian. Nhưng đối với Khởi nhi, Vô Thụ chưa bao giờ đối đãi giả dối.”
“La gia tuy là hoàng thương, nhưng vẫn là bình dân áo vải, Vương phi của Ngọc công tử đây có thể là bình dân sao?”
Ngọc Vô Thụ ngẩn ra.
Thấy vậy, mắt La Chẩn thêm chìm trong toan tính, “Hay là, công tử đã bao giờ nghĩ tới sẽ cho Khởi nhi một danh phận chánh phi chưa?”
“Vô Thụ mười hai tuổi vốn đã có hôn ước….”
La Chẩn mỉm cười, “Như thế, cũng chỉ có thể trách thiên ý trêu người, ngươi cùng Khởi nhi vô duyên.”
“Cái này…..”
“Đừng bảo là ngươi sẽ đối đãi Khởi nhi cùng chánh phi không quá mức khác biệt chứ, thúc thúc ngài là Ngọc Thiên Diệp đã từng nói với ta như thế.”
Khuôn mặt Ngọc Vô Thụ chuyển lạnh, “Bổn vương sẽ không buông tha cho Khởi nhi!”
Quả nhiên là người Vương giả, rất tuyệt. “La gia tuy là thường dân, nhưng không có nghĩa là ngay cả năng lực bảo vệ một nữ nhi cũng không có. Có lẽ theo ý của Nhị hoàng tử, không có bất kỳ lực lượng có thể chống đỡ được hoàng quyền, nhưng Khởi nhi cũng là thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành. Điểm này, Hoàng tử có hiểu không?”
La Chẩn thờ ơ không nhìn thấy sắc mặt không vui của đối phương, nói tiếp: “Khởi nhi lúc tám tuổi từng có người bắt cóc, bọn cướp đòi mười vạn lượng bạc mới giao người. Ta đưa bạc đi thì xe ngựa đột nhiên hư trục xe, vì thế mà trì hoãn chút thời gian. Bọn cướp cho rằng La gia không chịu bỏ tiền chuộc người, tức giận, liền muốn xâm phạm Khởi nhi…”
La Chẩn liếc mắt về đối p