Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.

không thể động.”
“Chi Tâm tại sao phải bị điểm huyệt đạo?”
“Bởi vì tiểu thư không muốn để cho ngài đuổi theo nàng.”
“Tại sao nương tử không để cho Chi Tâm đuổi theo nàng?”
“Tiểu thư còn phải bồi Ngọc công tử a.”
“Chi Tâm không thích nương tử bồi người khác, Chi Tâm ghét người kia, rất ghét!”
“Không phải Cô gia cũng đi bồi Diêu tiểu thư sao?”
“YY là bằng hữu của Chi Tâm a.”
“Vị Ngọc công tử kia cũng là bằng hữu của tiểu thư đó.”
“Chi Tâm không muốn nương tử cùng người kia làm bằng hữu!”
“Ngài có thể cùng người khác làm bằng hữu, tại sao tiểu thư lại không thể?”
“…..” Đôi mắt to sáng lên, “Chi Tâm không cùng Y Y làm bằng hữu, nương tử cũng không cùng người kia làm bằng hữu sao?”
“Cô gia có thể không cần Diêu tiểu thư làm bằng hữu sao?”
“Chi Tâm muốn nương tử, Chi Tâm không muốn nương tử cười với người khác!”
“Nhưng, Diêu tiểu thư rất đáng thương nha….”
“Chi Tâm không có nương tử mới là đáng thương nhất!”
Thì ra, Cô gia cũng không phải là vô tư như vậy a. “Như vậy, ngài muốn làm sao đây?” Hoàn Tố nói, ngón tay đã động đậy muốn thả tự do cho Cô gia, cũng đang lúc này, kình phong hướng sống lưng nàng đánh tới.
“Xú nha đầu, tiểu gia mới rời đi không mấy ngày, ngươi lại cũng thành nô tài dám lấn chủ, xem ta đánh ngươi nhừ tử!”
“… Hắc dã nhân?” Hoàn Tố một chưởng vung ra, nhìn người tới, giận không kềm được, “Ngươi có tật xấu sao? Dám đánh bổn cô nương!”
“Đánh chính là xú nha đầu ngươi dám lấn ân nhân ta!”
“Hắc dã nhân, cặp mắt đào hoa của ngươi mù rồi có phải không, đi tìm chết đi!”
Hai người này ở xung quanh đình vừa đánh vừa chửi, rất là náo nhiệt, Chi Tâm lại khổ não: “Hu hu… tại sao Chi Tâm không thể động, Chi Tâm còn muốn đuổi theo nương tử nữa.”
“Chi Tâm tiểu đệ.”
Phong ca ca?
“Sao ngươi khóc?”
Phong ca ca, tại sao Chi Tâm nhìn thấy nương tử đốivới người khác cười, sẽ rất khó chịu, rất khó chịu?
“…Những chuyện này, sao ta hiểu được?” Thế gian của người phàm, phiền toái nhất chính là tình tình ái ái, si ngốc oán oán, hắn là thần tiên cũng không ăn khói lửa nhân gian… Mặc dù là tiểu tiên. Nhưng hắn làm sao hiểu chứ?
“Phong ca ca giúp cho Chi Tâm cử động đi, Chi Tâm muốn đuổi theo nương tử”!
“Chờ chính là một câu này.” Đúng thôi, có mệnh lệnh là tốt rồi, không có mệnh lệnh hắn làm sao làm việc?
“Tỷ tỷ, tới nhìn muội thêu đóa cúc a…” La Khởi mở của ra, nở nụ cười lúm đồng tiền, lại thấy đi cùng tỷ tỷ là một thân ảnh ngọc thụ lâm phong thì má phấn xinh đẹp phồng ra.
“Tỷ tỷ, hắn tới làm chi?”
“Khởi nhi, có lời gì không bằng trực tiếp hỏi ta.”
Ngọc Vô Thụ mới lên trước một bước, La Khởi đã tránh tới sau lưng tỷ tỷ, “Bổn cô nương cùng ngươi không có lời nào để nói nữa!”
Vị Ngọc Vô Thụ này, so với tên ngốc không hiểu phong tình đó hắn hiểu được việc nắm chặt thời cơ, mình hoàn toàn không phải làm trách nhiệm của người mai mối. La Chẩn vui vẻ để cho hai người này tự liếc mắt đưa tình lẫn nhau, ngồi vào khung Khởi nhi đang thêu dở, vung châm thêm một đóa cúc.
Ngọc Vô Thụ nghiêng đầu tới líu lo than thở: “Nghệ thuật thêu của La gia đúng là danh bất hư truyền, nếu đem so cùng các tú nương, tú phường trong cung tất cả đều thẹn vài phần.”
La Chẩn mỉm cười lắc đầu, “Ngươi lại khiến Khởi nhi tức khí mà chạy?”
“Tiểu nha đầu, không tức là chưa trưởng thành chứ sao.”
La Chẩn nhíu đôi mi thanh tú. Thật là mỗi người đều có nhân duyên riêng của mình, hai người này, thật đúng là một đôi dở hơi.
“Vô Thụ nghe nói, tỷ tỷ giỏi nhất là thêu lụa?”
“Không tệ.”
“Dạy Vô Thụ được không?”
“Ách?” La Chẩn nghiêng mái đầu đẹp, cong môi buồn cười, “Ngươi muốn học thêu lụa? Chẳng lẽ cũng là vì Khởi nhi nhà ta?”
“… Có thể nói như vậy. Vô Thụ vốn định học thêu, thế nhưng châm quá mức tinh xảo, Vô Thụ cầm không được. Thêu lụa thì dùng con thoi so với kim thêu thì dễ hơn. Chờ học xong thêu lụa, ta đây mang danh nghĩa tử của La gia cũng không uổng công danh tiếng của La gia ‘Người người đều có thể thêu, nhà nhà đều có gấm thêu’ phải không?”
“… Đó không phải là mỹ danh của La gia, mà là tổ huấn, ngươi mà ngay cả cái này cũng biết?” Ngọc Vô Thụ này, phải nói hắn không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào sao? “Xem ra, ngươi vì Khởi nhi, quả nhiên là mất công phu cùng thời gian rất nhiều.”
“Ha ha.” Ngọc Vô Thụ ôm tay vái chào, “Mong tỷ tỷ thành toàn.”
“La gia bất kể là lụa hay thêu, cũng có bí quyết bất truyền của mình. Nhưng không cần bí quyết đó, kĩ thuật thêu lụa hay tú công của La gia cũng có thể siêu quần bạt tụy. Nếu ngươi thật sự thành con rể La gia, Khởi nhi tự nhiên sẽ truyền thụ cho ngươi. Nhưng nhớ tới thành ý này, kĩ thuật dệt hoa trên lụa ta cũng có thể dạy ngươi. Bất quá, một đại nam nhân học dệt lụa hoa…. Ngươi thật muốn làm sao?”
Suy nghĩ một chút, một thân ngọc thụ lâm phong chân dài, vai rộng nam tử dáng dấp tuấn vĩ, ngồi trước khung dệt, chít chít phục chít chít…. Cảnh tượng đó… Bảo Bảo, con cũng cảm thấy thật là buồn cười có đúng không? Nếu không con đá mẹ làm chi?
Nàng cười thầm, nam tử tuấn vĩ hồn nhiê