The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.

hương đột nhiên nắm chặt tay, “Tiểu Khởi nhi vì bảo vệ trong sạch, tung người nhảy vào trong nước chảy xiết. Thật may là nhảy xuống thì đột nhiên có mảnh đá cắt đứt dây thừng trên người con bé, nó lại biết bơi nên mới giữ được một mạng.”
“Những tên cướp kia hôm nay còn sống không?”
“Chết rồi!” Nhìn toan tính trong mắt vị hoàng tử này, nàng biết những tên cướp kia tất nhiên may mắn mình đã chết sớm một bước, “La gia đã kinh doanh nhiều năm, hàng thông tứ phương, nếu không có một chút bạn bè trên giang hồ, làm sao giữ được bình an? Nhưng điều La gia quan tâm nhất, cho tới bây giờ đều không phải là gia sản bạc vạn, không phải là gia thế địa vị, mà là người nhà.”
“Nói như vậy, vì người nhà, Khởi nhi sẽ gả cho Bổn vương rồi?” Ngọc Vô Thụ nhíu mày kiếm nói.
“Có thể. Nhưng có thể hơn chính là cha ta vì không muốn ủy khuất con gái của mình mà thà lưới rách cá chết. Ban đầu hoàng thúc ngươi đối với La gia đã tính toán như thế.”
Ngọc Vô Thụ chớp đôi mắt phượng lạnh lùng, nhìn khuôn mặt vị thiếu phụ tiểu kiều xinh đẹp tuyệt trần này lâu chừng một khắc đồng hồ, chợt cất tiếng cười chói lọi, “Vô Thụ cuối cùng đã hiểu vì sao Tấn Vương thúc đối với La đại tiểu thư lưu luyến. Thật sự mà nói, người thật sự có thể dễ dàng khiến nam nhân muốn chinh phục.”
“Vậy cho nên?”
“Xin yên têm, Vô Thụ năm nay hai mươi tuổi rồi, nếu muốn hôn ước kia sẽ không cô độc đến hôm nay. Ta thật sự chỉ là tò mò, tò mò Tấn Vương thúc kia sao lại muốn có tỷ bằng được. Ha ha, tỷ tỷ, tỷ không hổ là tỷ tỷ của Khởi nhi.”
La Chẩn không sợ hãi không phiền hà mà cười nói:
“Ta sớm nghe Đoạn nhi nói, công tử là người hai mặt. Nhưng không biết, công tử mới vừa tự nhiên chuyển đổi hai diện mạo, vậy đâu mới là con người thật của ngài?”
“Bất kể như thế nào, nếu không phải là Khởi nhi, Vô Thụ chắc chắn sẽ không rước ai vào cửa. Trên ta có Thái tử ca ca, không cần tam cung lục viện. Hôn ước kia Vô Thụ sớm đã từ chối. Đến lúc đó phụ hoàng nếu thật muốn đùa bỡn uy phong Quốc quân, Vô Thụ chỉ đành phải chạy trối chết, tiêu dao bốn bể.”
“Ừ, cứ như vậy xem ra ngược lại ngươi xứng với Khởi nhi nhà ta.”
“Muội phu tương lại tạ tỷ tỷ khen ngợi.”
“Tốt, trái tim Khởi nhi nhà ta ngươi tận tình ngắt lấy đi.”
“Tạ tỷ tỷ….”
“Nương tử!”
Chi Tâm bước vào đình đang lúc nương tử cười đến thật là đẹp, nhưng, nàng là đang cười với một người khác, một người khác không phải là Chi Tâm a… Tâm của Chi Tâm thật là lạ, buồn buồn, đau đau… Trong cổ họng Chi Tâm cũng khó chịu, ê ẩm, đắng đắng… Tại sao ChiTâm có chút… Không, là rất ghét người ngồi đối diện nương tử vậy?! Người kia, rất đáng ghét!
Chi Tâm không muốn nương tử hướng về phía người khác cười như vậy, không muốn nương tử ngắm người khác như vậy, nương tử chính là nương tử của Chi Tâm!
“Nương tử!”
Đôi mi thanh tú của La Chẩn nhẹ nhàng nhướng lên, “Ngọc công tử, ngươi biết điểm huyệt không?”
Ngọc Vô Thụ gật đâu, “Ta biết.”
“Người đang hướng bên này chạy tới là tướng công nhà ta, ngươi đợi đến khi hắn vào liền điểm huyệt hắn…. Nhưng xuất thủ không được quá nặng, không để cho hắn cử động là được rồi.”
“…… Vâng.” Ngọc Vô Thụ không hiểu nguyên nhân, nhưng nghĩ tới hạnh phúc tương lai liền hướng bước vào một bước. Ở đó đợi nhân huynh chạy tới gần thì giơ chỉ điểm bên hông.
“Nương tử, Trân nhi.”
Người phàm nhìn bằng mắt thường không thấy có những vị thần tiên hoặc là yêu quái canh giữ ở bên cạnh tướng công nhà mình, La Chẩn không biết có nên cảm thấy may mắn ngốc tử này cũng không hiểu được khống chế dị năng của mình hay không?
Tướng công chớp chớp đôi mắt to, tràn đầy khát vọng, nàng cười thản nhiên, “Tướng công, ngoan ngoãn chờ đi, chờ một chút, Y Y muội muội sẽ tìm đến chơi cùng chàng nha. HoànTố, chăm sóc Cô gia.”
“Vâng!” Hoàn Tố gương mặt đồng tình, tiểu thư nghiễm nhiên tức giận nha.
“Nương tử….”
La Chẩn xoay người, cười lúm đồng tiền nở như hoa, “Ngọc công tử, ta dẫn ngươi vào trong vườn này đi dạo được không?”
Ngọc Vô Thụ khom người, tươi cười rạng rỡ, “Hết sức vinh hạnh.”
“Mời.”
“Mời.”
Hai người đa lễ chân thành, ngay lập tức sóng vai.
“Trân nhi, nương tử… Không muốn nương tử không để ý Chi Tâm nữa, nương tử, Chi Tâm nhớ nàng mà……”
Hoàn Tố ngồi ở trên ghế trong đình, phồng má thở dài, “Cô gia, tiểu thư đang tức giận đó. Nếu tiểu thư chưa hết giận thì sẽ không để ý đến ngài đâu.”
“Nương tử tức giận? Chi Tâm khiến nương tử tức giận sao? Tại sao nương tử lại tức giận?”
“Cô gia, ngài không biết sao?”
“Chi Tâm nghe lời nương tử nói…..”
“Ngài có thật là nghe sao?”
“Chi Tâm không có kéo tay Y Y, không có gắp thức ăn cho Y Y, không có….”
“Nhưng, ngài len lén đi chơi cùng nàng ấy.”
“… Y Y rất đáng thương, Chi Tâm đau còn có nương tử thương, Y Y đau không có ai thương, Y Y rất đáng thương……”
“Cho nên, ngài phải đi thương nàng sao?”
“Không phải, không phải mà….” Người nào đó muốn khoa tay múa chân, bất đắc dĩ tay chân không theo tâm, “Hoàn Hoàn, tại sao Chi Tâm không thể cử động vậy?”
“Bị điểm huyệt đạo, dĩ nhiên