XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.

người khác không biết giám sát chặt chẽ. Hừ, vừa ăn cướp vừa la làng, việc này càng thấp hèn hơn!
Diêu Y Y nắm chặt tay, đầu ngón tay đâm vào da thịt, chăm chú nhìn bóng hình xinh đẹp kia. Nếu đem móng tay sắc nhọn này đâm vào da thịt kia, ta xem nàng còn có thể giữ được vẻ cao quý bao nhiêu lâu? Nàng hưởng qua cảm giác một ngày ba bữa bị người khác tính kế sẽ ra sao? Nàng trải qua dày vò lãnh khốc sẽ thấy sao? Chẳng qua là trời xanh bất công, cho nàng gia thế tốt mà thôi, dám chửi nàng “Ti tiện”? Thật là bình thường giống như các tỷ tỷ của mình thôi, La Chẩn bất quá cũng chỉ là khoác vẻ ngoài hoa lệ, nội tâm lại là điêu phụ chân chính!
“Nương tử, nương tử, đợi Chi Tâm với!”
Y ôm lấy Chi Tâm làm nũng, “…..Chi Tâm ca ca…. Ca ca chê Y Y xấu…. Ca ca không thích Y Y… Hu hu hu…”
“Y Y, Chi Tâm không có… Nhưng, Chi Tâm không thể không có nương tử…”
“Hu hu… Y Y thật đáng thương… Y Y thật đáng thương… Không ai thích…”
Chi Tâm dậm chân, “Không phải không phải, ngươi buông Chi Tâm ra, Chi Tâm muốn đi tìm nương tử, ngươi buông Chi Tâm ra!”
Hắn muốn nàng buông ra? Diêu Y Y ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mơ mơ màng màng, “Chi Tâm ca ca, ca ca không thích Y Y… Ca ca chán ghét Y Y? Hu hu… Ca ca chỉ cần nương tử không cần Y Y… Ca ca giống các tỷ tỷ, đều chán ghét Y Y…”
“Chi Tâm không có, ngươi trách oan Chi Tâm! Phong ca.…” Chi Tâm đưa mắt nhìn hai người trước sau mà đến, “Phạm Phạm, Hoàn Hoàn, các ngươi chơi cùng Y Y đi, Chi Tâm đi tìm nương tử!”
Phạm Trình liếc mắt nhìn nữ tử kia, “Ân nhân, bên này cứ giao cho ta.…”
“Không cần… Thật đáng sợ… Chi Tâm ca ca, người này thật đáng sợ, Y Y sợ.…”
Khóe mắt cao gầy cùng con ngươi đen của Phạm Trình hơi hơi nheo lại.
“Y Y, Phạm Phạm là bằng hữu của Chi Tâm, hắn không đáng sợ, hắn thực đáng yêu! Không cho phép ngươi nói Phạm Phạm như vậy!” Người nào đó hét lớn, nhấc chân, nổi giận đùng đùng rời đi.
Đáng yêu? Phạm Trình trên trán nhíu mấy cái, hiển nhiên, đối với ca ngợi này cũng không hề cảm kích.
Hoàn Tố tựa tiếu phi tiếu: Bởi vì cô gia hồn nhiên, nhưng không vui khi bất luận kẻ nào nói xấu “Bằng hữu” của mình. Diêu mỹ nhân thông minh suốt đời nhưng lại hồ đồ nhất thời, biến khéo thành vụng .
“Nương tử, Chi Tâm tới rồi!” Ở trong viện tìm đi tìm lại mà không thấy, cuối cùng vẫn là A Hoàng A Hắc nói cho hắn biết, nương tử vừa mới sửa sang lại khuê phòng.
La Chẩn liếc mắt nhìn sau lưng hắn một cái, không có xà mỹ nữ như bóng với hình kia.
Người nào đó không tốt nhìn chằm chằm một người khác, “Nương tử, đừng ở cùng hắn, cùng với Chi Tâm đi!”
“Ta dạy Ngọc công tử học thêu lụa, không rảnh chơi cùng chàng.”
“Vậy Chi Tâm bồi nương tử!”
“Chàng bồi làm chi, chàng cũng muốn học thêu lụa sao?”
“… Đúng vậy, Chi Tâm cũng muốn học!”
Ách? La Chẩn ngước mắt, cười như sóng gợn, “Được, chàng muốn học, ta sẽ dạy.” Xem ngốc tử này học như thế nào ?
“Cái gọi là thêu lụa, lấy tơ tằm làm chủ đạo, lấy màu sắc làm nền, khác với dệt đó là, thêu lụa hoa là muốn hoa văn hòa cùng với vải dệt. Mà hoa văn phải được làm mẫu trước. Mới có tên là ‘Hoa lụa’” – La Chẩn liếc về phía ngốc tử mặt đầy vẻ nghiêm túc, vừa giận vừa yêu, “Ta sẽ thêu một lần, Ngọc công tử xem nhé.”
Người nào đó không cam lòng bị xem nhẹ. “Nương tử, còn có Chi Tâm…”
La Chẩn liếc mắt một cái, ngồi trên khung thêu lụa, trên đó đã có một bức mẫu hình bướm đang vờn hoa, cầm bút đã được chuẩn bị sẵn bên cạnh lên, nàng đem mẫu tỉ mỉ vẽ lên sợi tơ, tỉ mỉ cẩn thận, sau đó mắc khung củi, vừa thêu vừa nói:
“Khác với thêu tay đó chính là, trên cùng sợi ngang không cần thêu hết lên bề mặt, chỉ cần căn cứ hình dáng hoặc hình ảnh sắc thái biến hóa của hoa văn mà di chuyển con thoi. Đây là một bức họa nhỏ, chỉ có năm sáu loại sắc thái, nên không cần di chuyển con thoi nhiều lắm. Nhưng nếu muốn thêu vật thể rườm rà hơn như bình phong, cống phẩm trong cung, có khi di chuyển con thoi cả vạn lần cũng không chừng, mà đó chính là kĩ thuật thêu độc môn của La gia, càng ngày càng tinh tế hơn. Cho nên, Đoạn Nhi sợ phiền toái cùng Khởi Nhi không đủ kiên nhẫn, chỉ học được tám phần.”
Trời ạ! Ngọc Vô Thụ vỗ trán tự hỏi: ngươi xác định ngươi thật sự muốn học cách thêu trên lụa sao?
“Thêu lụa, phải chú ý màu sắc vốn có của nó, màu sắc rực rỡ quá sẽ trở nên thô kệch, lấy màu nền của lụa làm trung tâm, màu hoa làm tăng thêm phẩm chất. Bởi vì màu thêu sẽ bao trùm đầy đủ cho hàng dệt, làm sao cho đến khi thêu xong hình ảnh trên lụa không bị co rút lại, so sánh với thêu tay, thêu bằng lụa có thể giữ lại vĩnh cửu. Cho nên, đây là hàng cao cấp dành cho giới sang trọng. Hàng thêu phẩm chất cao nhất.”
Con thoi dưới bàn tay linh hoạt trắng nõn của La Chẩn bay lên, không đồng nhất, chỉ lát sau hình ảnh một chú bướm đang bay lượn dần dần hiện ra.
Chi Tâm mở to mắt, há hốc miệng, nhìn nương tử khéo léo như tiên tử hạ phàm, hình ảnh say mê làm mất hồn người như thế này, đã chạm vào chỗ sâu nhất trong lòng, thành một tấm lưới chặt chẽ bao quanh trái tim.
“Nhìn rõ chưa?” La Chẩn đỡ thắt lưng đứng lên,