Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

nh thường khác. Nếu ngay cả điểm này mà ngươi cũng không thể phân biệt được, xin mời Vương gia quay về Phủ đệ thần tiên của ngài đi, dân phụ không tiễn…”
“Không được, ngươi đã đáp ứng ta rồi, không thể nói mà không giữ lời! Bổn vương… Bản nhân nhất ngôn cửu đỉnh, bái sư chính là bái sư, học đồ chính là học đồ. Phòng vẽ tranh ở nơi nào?”
Nàng giơ bàn tay trắng nõn chỉ, “Bên kia.”
Hàng Niệm Nhạn mở quạt phe phẩy dạo bước, lại nghĩ đến cây quạt của mình không bằng ai nên mạnh tay ném xuống đất, giẫm chân lên rồi sải bước tiến về phía trước.
“Tiểu thư, đây là quốc bảo Vương gia nhà ai vậy?” Hoàn Tố mỉa mai hỏi.
“Xuỵt, nói phải biết giữ mồm giữ miệng, hắn dù sao cũng là quốc bảo, lại là một Vương gia… A, cẩn thận!”
Lời nhắc nhở đã chậm một bước, không thể ngăn cản hai người trước mặt đụng thẳng vào nhau.
Người đi tới thì mặt che lụa mỏng cúi đầu bước đi, trong tay lại ôm một đống lớn các cuộn tơ, người còn lại thì coi trời bằng vung, nghênh nghênh ngang ngang bước vào không thèm ngó đường phía trước, đương nhiên chuyện phát sinh va chạm là không thể tránh được.
“Thảo dân lớn mật, ngươi dám đụng… Bản nhân không thèm so đo với ngươi!” Hàng Niệm Nhạn lật người bò dậy, vẫn ngạo nghễ như cũ, xoay đầu đẩy cửa gỗ bên cạnh, bước thẳng vào phòng vẽ tranh.
“Úi chao.” Hoàn Tố sợ hãi than, “Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một nam nhân không bị sắc đẹp của Phạm Dĩnh làm cho mê mẩn thần hồn đến thất điên bát đảo không biết cha là ai mẹ là ai luôn nha.”
Lời này không nói quá một chút nào. La Chẩn cũng muốn gật đầu nhưng lại cảm giác thấy Phạm Dĩnh hình như có gì đó không đúng. Với võ công của nàng, đây chỉ coi như một cú đụng nhẹ, đáng ra sẽ chẳng ảnh hưởng đến cọng lông, sao đến giờ vẫn không đứng dậy nổi?
“Phạm Dĩnh, có chuyện gì sao?” Hỏi mấy tiếng rồi mà cái khăn che mặt của Phạm Dĩnh vẫn buông xuống, không ngẩng đầu lên đáp lại tiếng nào.
La Chẩn bước nhanh đến cạnh nàng, cúi xuống lấy tay đỡ lấy lưng nàng, “Phạm Dĩnh, té làm sao… ủa??”
Trong tay nàng, cánh tay của Phạm Dĩnh run như hoa hải đường trước gió, gương mặt ngước lên đang ướt đẫm nước mắt đẹp như những giọt mưa long lanh đọng trên cánh hoa, “…… Là hắn, quả nhiên là hắn, ta cảm giác được, chính là hắn! Chính là cái kẻ phụ lòng người kia!”
Kẻ phụ lòng? “Lục Vương gia? Ngươi biết hắn à?”
“Dù cho hắn có luân hồi mấy đời, ta cũng sẽ nhận ra hắn. Hắn là kẻ đã phụ lòng ta, là kẻ bạc tình đã trói ta lại bằng dây thừng trói yêu, rồi đem luyện yêu hoả thiêu ta, muốn khiến cho ta hồn phi phách tán……”
Bên trong Song Uyên cư, Phạm Dĩnh vẫn chưa thể bình ổn những cảm xúc đang dao động như sóng trào, miệng cứ lẩm nha lẩm nhẩm những lời như vậy.
Gương mặt tuấn tú của Phạm Trình đen kịt lại, quát: “Ngươi còn muốn nhớ kẻ kia đến bao giờ mới thôi? Ngươi đừng quên, bởi vì nam nhân này mà mẹ mới chết! Mẹ vì cứu ngươi mà chết, ngươi nhớ kỹ cho ta!”
“Không phải là ta nhớ hắn, mà là hận hắn tận xương!” Phạm Dĩnh kịch liệt lắc đầu, tay nắm chặt thành nắm đấm, trong đôi mắt đẹp tia hận ý đan xen chặt chẽ với tia hung ác.
Phạm Trình khoanh tay, “Mẹ nói hắn là kiếp nạn của ngươi, nếu ngươi cứ một mực dây dưa chìm đắm vào thì sẽ vĩnh viễn không thể nào vượt qua kiếp nạn này được. Hành động của hắn tương đương với việc gián tiếp giết chết mẹ, đáng lý ra thì phụ thân làm sao có thể bỏ qua cho hắn được, chẳng phải là vì ngươi hay sao! Vì cha sợ rằng nếu giết hắn rồi, ngươi sẽ vĩnh viễn không quay trở lại thành con người như trước được nữa. Đối với người đàn ông này, ngươi không cần hận, mà điều cần thiết là quên hắn đi, ngươi hiểu chưa?”
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không đi tìm hắn.” Phạm Dĩnh tâm tình đã hơi vững vàng, “Nhưng đem lại cho hắn chút phiền toái thì được, đúng không? Giống như ở kiếp trước ta trộm viên trường sinh bất lão, khiến hắn vĩnh viễn không cách nào thành tiên được, đời này, ta vẫn sẽ không để cho hắn sống tốt!”
“E hèm, xin hỏi Phạm Dĩnh mỹ nhân, ngươi chuẩn bị như thế nào để ‘dọn dẹp’ Lục Vương gia?” La Chẩn ngồi ở một bên từ nãy giờ, nghe được trong câu chuyện trao đổi giữa hai người một hai ý tứ mà nàng có thể hiểu. Đại khái là cái tên Lục Vương gia cổ hủ vô duyên kia đã từng chiếm một đoạn trong “kiếp hồ ly” dài dằng dặc của Phạm Dĩnh, nhưng lại có một kết cục không làm cho người ta vui mừng…
Là chấm dứt?
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng Liên Hương: “Thiếu phu nhân, lão gia, phu nhân mời ngài đến đại sảnh một chuyến.”
Hửm? Không hiểu vì sao, một lời mời này lại mang đến cảm giác vài phần bất an?
……
La Chẩn cúi đầu nhìn hoa văn hình hoa cúc thêu trên váy của mình, lông mi dài rợp che ánh mắt, gương mặt thanh tú nhã nhặn không biết là vui hay là giận, nhị lão phu phụ Lương gia nhìn thấy vậy thì trong lòng không khỏi có hai phần thấp thỏm: lời mình nói mới rồi có quá nặng nề làm tổn thương con dâu hay không?
“Chẩn nhi, không phải là mẹ muốn chỉ trích con, chẳng qua là miệng lưỡi người đời rất đáng sợ…”
“Mẹ, nhớ lúc trước ngoài phố người người truyền miệng chuyện cũ của Chẩn nhi lúc bị người ta quă


Old school Easter eggs.