Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
hái thanh nhã thần tiên của nàng, còn có, tính cách lãnh khốc khi tính toán, tàn nhẫn lúc cắn trả của nàng, tất cả những cái tốt đẹp và cả không tốt đẹp của nàng…. giờ đã không còn thuộc về hắn nữa.
Đương nhiên là gặp rồi, quyền quý lui tới, làm sao mà không gặp qua nhau cho được. Giang Bắc Hồng hiểu biết về Ngọc Vô Thụ chắc chắn sẽ không bằng Ngọc Vô Thụ ‘hiểu rất rõ’ về Giang Bắc Hồng, ba chữ “Giang Bắc Hồng” trong miệng Khởi nhi là đồng nghĩa với “Khốn kiếp”, “Hạ lưu”, vì vậy, hắn mỉm cười gật đầu chào: “Nghe đại danh đã lâu.”
Giang Bắc Hồng không cho lời này là lời khen tặng, cũng lạnh nhạt đáp: “Cũng vậy.”
Ngọc Thiên Diệp đã say đến ba phần, cười hỏi: “Vô Thụ, ngươi đang theo đuổi Tam nha đầu của La gia không phải sao? Ngươi cũng nên nghĩ một chút, nếu lão đầu La gia vẫn cố chấp giữ môn phong, nữ nhi La gia vẫn giữ kiêu ngạo, ngươi nên làm sao?”
“Ý Tấn Vương thúc là….”
“Không phải Quốc quân nói cuối năm ngươi phải hoàn thành đại hôn sao? Sao ngươi không cùng lúc hái cả hai hoa, sau này một giường ba người chẳng phải là tốt hơn sao? Chẳng qua là, muốn nữ nhi La gia làm thiếp sẽ không xuôi chèo mát mái lắm đâu, nên trước tiên ngươi nên dùng chút thủ đoạn, đừng giống như Vi thúc, cứ phải lo lắng xử sự cho đúng câu ‘chính nhân quân tử’ rồi lại bị người ta lường gạt.”
“Phụ hoàng có nói tiểu chất cuối năm phải thành hôn à?” Ngọc Vô Thụ nhướn cao lông mày, “Tin này là thật chứ?”
“Vô Thụ, chẳng lẽ ngươi không biết? Hôm đó tại yến tiệc ngắm sen…. À đúng rồi, bữa đó ngươi không đến, chắc là lại chạy theo La Tam tiểu thư rồi?”
Xem ra, có một số việc cần chú ý về mặt thời gian. “Thật đúng là tin tức tốt. Chẳng qua, Tấn Vương thúc, xem ra người cực kỳ hứng thú với việc tiểu thư nào của La gia cũng từ chối làm thiếp nhỉ?”
“Đương nhiên. Tam tiểu thư La gia lập gia đình, chẳng lẽ Đại tiểu thư La gia lại không về nhà mẹ đẻ để dự hay sao? Trước đây, Bổn Vương giao mọi việc cho Bắc Hồng huynh xử lý, lần này, Bổn vương cần phải tự mình thực hiện. Bổn vương muốn hỏi nàng, rốt cuộc là xương La gia cứng rắn, hay hoàng quyền hoàng tộc cứng rắn? Ha ha….”
Diện mạo ngông cuồng này của Tấn Vương thúc, các huynh đệ thúc bá hoàng tộc không ai là không biết. “Tấn Vương thúc, tiểu chất nhớ ngài đã đáp ứng tiểu chất….”
“Không động đến La gia chứ gì? Bổn vương đối với La đại tiểu thư ngoại trừ quý mến vẫn là quý mến, sao nhẫn tâm tổn hại La gia được? Vô Thụ, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng phong độ Bổn vương thúc quá kém cỏi như vậy sao.”
Theo lời hắn cũng đã thấy ý quyết tâm. Vương thúc này thích nhất là mấy cái loại tình cảm trăng gió trộm hương cướp ngọc, nên không thể nghi ngờ gì nữa La đại tiểu thư chính là một nét bút hỏng lớn nhất trong quyển sách phong lưu của hắn, khiến cho hắn vẫn canh cánh trong lòng. Cứ để cho hắn phát tiết chút bực tức ấy ra ngoài cũng tốt. Ngọc VôThụ vẫy lui mỹ nhân được Vương thúc phẩy tay bảo đến hầu rượu. “Tấn Vương thúc, lần sau nếu mời Vô Thụ uống rượu, xin tìm nơi sạch sẽ.”
“Vô Thụ, ngươi không biết ngươi nói như thế sẽ làm tổn thương đến bao nhiêu trái tim của mỹ nhân sao? Nam nhân đối với nữ nhân không thể vô lễ như thế.”
“Ta không thích uống rượu ở một nơi đầy mùi hương gợi tình như vậy. Tấn Vương thúc, Giang công tử, tạm biệt.” Ngọc Vô Thụ chắp tay chào, đẩy cánh cửa sổ sát đường ra rồi trực tiếp nhảy xuống.
“Bắc Hồng huynh, ta dám cam đoan, không bao lâu nữa ngươi có thể nhìn thấy La đại tiểu thư ở Ngọc Hạ quốc. Chất nhi của ta nhất định sẽ nóng lòng không thể chờ nổi mà gấp gáp cưới La gia Tam tiều thư vào cửa, để nàng chiếm chỗ ngồi chánh phi, chúng ta sẽ cùng chờ xem trò hay.”
“Tấn Vương gia, tại hạ đã nói ngươi…”
“Không đem những thủ đoạn dùng với những nữ nhân khác mà đối xử với La Chẩn chứ gì?” Ngọc Thiên Diệp sờ cằm châm chọc. “Bổn vương có nên nói với Bắc Hồng huynh không nhỉ, đối với một đóa danh hoa kia, Bổn vương cũng yêu thích không buông được mà muốn luôn có bên mình đấy?”
Giang Bắc Hồng không nhiều lời nữa, rủ mi che lấp vẻ ủ dột tràn đầy trong mắt: khi mớ bong bong này gỡ được, chỉ mong nàng kiếp này được thuận buồm xuôi gió, không lo lắng không khó khăn gì nữa. Chẩn nhi……
***
“Bảo Nhi, Bảo Nhi! Phụ thân đến nha, phụ thân tới ăn Bảo Nhi nha!”
“Khanh khách…. Cạc cạc….”
“Bảo Nhi, phụ thân cắn ngươi được không?”
“Khanh khách…. Hắc oa….”
La Chẩn tới phía trước cửa sổ, liếc mắt nhìn ra hậu viện nơi hai cha con đang đùa giỡn trong bồn nước lớn, vừa tức vừa buồn cười.
Tướng công thích làm nũng của nàng gần đây chỉ vì muốn được nàng chăm sóc giống như chăm sóc Bảo Nhi: được lau người được thoa phấn rôm. Nên tự làm cho mình toàn thân nôi đầy rôm sảy.
Bất đắc dĩ, nàng đành đặt đóng riêng một bồn tắm gỗ thật lớn có chiều cao đủ để có thể che hơn nửa người hắn khi ngồi xuống. Mỗi ngày, đổ nửa bồn nước ấm rồi pha nước lạnh vừa đủ cho hắn cùng Bảo Nhi ở bên trong chơi đùa hơn nửa canh giờ. Như thế, vừa có thể để cho hai cục cưng lớn nhỏ nhà nàng tắm rửa cho bớt nóng, mà nàng còn được tiếng là công bằng, không còn bị quấy n