XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

hiễu mè nheo nữa.
“Tiểu thư, bà vú tới.”
La Chẩn đứng dậy, đẩy cửa thông đến hậu viện. “Tướng công, Bảo Nhi phải ăn rồi, đem con….”
“Bảo Nhi, mẹ tới, chúng ta lấy nước té mẹ. Tới đó! Tới đó!?”
“Cạc cạc…. Oa oa…” Bảo Nhi đại nghịch bất hiếu, vung cánh tay vui vẻ.
“Hai người đúng là một đôi nham hiểm, lại dám trêu đùa ta!” La Chẩn cười mắng, tránh tướng công đang ầm ĩ vui vẻ hắt nước, đoạt lấy đứa con béo mập. “Hoàn Tố, đem tiểu tử thúi la hét điếc lỗ tai này đi đi!”
“Tuân lệnh!” Hoàn Tố nhận Bảo Nhi còn đang nguyên cả nước miếng lẫn nước tắm, nhét vào người bà vú đang chờ bên ngoài. Bé cưng ngửi được hương sữa nên trở nên an phận một chút, sau khi bú no, nằm nghe tiếng hát ru dịu nhẹ của mẫu thân rồi nhắm mắt ngủ tít.
Hoàn Tố nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say, thở dài nói: “Tiểu thư, nô tỳ thật sự nhớ lại mà sợ. Nếu Lương Chi Tri tính tình vẫn như trước kia. Bảo Nhi có thể sẽ… Hừ, cũng may Diêu Y Y cũng coi như là gieo nhân nào gặt quả nấy, tự ăn quả đắng!”
La Chẩn lắc đầu: “Gần đây ta thường xuyên suy nghĩ, nếu lúc ấy ta không để Phạm Dĩnh cứu nàng, đối với Diêu Y Y mà nói có phải là một sự giải thoát hay không? Chứ cứ si ngốc ngơ ngác như thế lại không có người nhà cận kề yêu thương chăm sóc, như vậy thật khổ sở không thể tưởng tượng.”
Hôm đó, Diêu Y Y sau ót bị đập dập nát, cho dù nếu có Chi Hành ở đó cũng khó mà cứu vãn sinh mệnh. La Chẩn thấy nàng ta vẫn còn thoát ra một chút rên rỉ trong cổ nên vẫn không đành lòng bỏ mặc. Nghĩ rằng thật ra cô gái này cũng bởi vì số mạng nhấp nhô từ nhỏ nên tính tình và đầu óc mới bị méo mó vặn vẹo đến thế. Số mệnh ngày hôm nay như thế là do cô ta tự tung tự tác càn quấy mà phải trả giá đắt.
Nhưng nếu bàng quan nhìn nàng ta chết ngay trước mắt thì thật tàn nhẫn, vì vậy nàng đưa mắt sang nhìn thẳng vào Phạm Dĩnh. Người sau hiểu ý ngay, liền thi triển pháp thuật tạo kết giới bảo vệ tâm mạch Diêu Y Y. Sau khi trở về, lại mời đại phu đứng đầu phụ trách hiệu thuốc của Lương gia tới chẩn bệnh……
“Ân công nương tử, cô ta bây giờ chỉ còn lại hai hồn ba phách, miễn là còn sống thì sẽ si ngốc cả đời.” Phạm Dĩnh đã nói thế.
Lúc nghe được lời kia, tâm nàng liền hoảng hốt, nàng kéo Phạm Dĩnh đến chỗ vắng hỏi. “Tướng công nhà ta chẳng lẽ cũng….”
“Đúng vậy, người bình thường có tất cả ba hồn bảy phách, mà ân công là hai hồn năm phách cho nên trí lực gặp trở ngại. Nếu ân công nương tử cố ý đi tìm một hồn hai phách của ân công đem về. Mặc dù sẽ hao tổn chút sức lực nhưng không phải là không làm được. Nhưng…. trời xanh thu của ân công một hồn hai phách là để bảo vệ nguyên vẹn tuổi thọ của ngài. Nếu một hồn hai phách kia quay về thể xác. Phạm Dĩnh không biết có thể sẽ xảy ra chuyện gì xấu hay không……”
Không muốn, không muốn! Khi nàng mới gặp hắn thì hắn đã như thế, nàng yêu cũng là yêu một tướng công như thế. Nàng không cần hắn thay đổi. Huống chi, phải lấy tuổi thọ của tướng công để trao đổi, nàng càng không muốn.
“Tiểu thư, ngài cũng không cần hao tâm tổn sức vì cô ta, chẳng phải lúc trước kia cô ta ở đây giả bộ ngu si ngốc nghếch thì cô ta đã có một cuộc sống rất tốt đó sao? Bây giờ đơn giản là cô ta trở lại sống cuộc sống trước kia mà thôi.”
“Tuy là như thế, nhưng dù sao đó chỉ là thủ đoạn để cô ta bảo vệ bản thân lúc đó. Hôm nay, cô ta ngay cả năng lực tự vệ cũng mất.”
“Đó là mệnh số của cô ta thôi. Mà cũng phải nói, từ lúc xảy ra chuyện này lão gia phu nhân không hề quan tâm đến cô ta một chút nào nữa, chắc là sợ tiểu thư tức giận?”
“Cũng chưa chắc. Mà có thể bởi vì thương tâm, nhị lão đã đem lòng thương yêu một người đến thế, vậy mà người đó lại có ý niệm tà ác muốn hại bảo bối tôn nhi của mình….
“Nương tử, Chi Tâm muốn đi ra, kêu Hoàn Hoàn, Phinh Nhi đi đi!” Kể từ khi hắn biết nương tử nhà hắn không vui khi có cô gái khác nhìn thấy lưng trần của mình. Chi Tâm giữ “trinh tiết” của mình có khi còn chặt chẽ hơn so với nương tử.
Hắn thốt lời xong, không đợi chủ tử nói, hai nha đầu mặt thẹn thùng liền tránh đi. La Chẩn không biết nên khóc hay nên cười, cầm khăn lông lớn chờ hắn, ai ngờ lại bị một đại cẩu ướt nhẹp vọt tới giơ hai tay ôm chặt nàng vào ngực.
“Nương tử không có biến mất, nương tử vẫn còn ở trong ngực Chi Tâm. Tốt tốt tốt….”
“Không ở trong ngực chàng thì ta còn có thể ở đâu?…. Thối tướng công, buông tay, xiêm áo ta bị chàng làm ướt hết rồi, phải mau đi thay quần áo…. Chàng làm gì vậy?”
“Ướt thì phải cởi hết ra, quần áo ướt sũng sẽ mắc bệnh đó….”
La Chẩn hoài nghi động cơ của hắn có đúng thật thuần khiết vậy không. Quả nhiên, đến cuối cùng là kéo dài tới bên trong màn….
“Nương tử, đêm qua nàng lại ôm Bào Nhi đi ngủ. Chi Tâm thật đáng thương.”
“Khi chưa gặp ta thì chẳng phải chàng ngủ một mình cả ngày sao?”
“Cái đó…. đúng nha! Khi đó Chi Tâm thật đáng thương nha, không có nương tử, thật đáng thương nha! Nương tử mau tới thương Chi Tâm….”
“Thối ngốc tử….”
“Tiểu thư!” Ngoài cửa sổ, Hoàn Tố nhàn nhã thong thả đánh tiếng gọi. “Có thư của Nhị tiểu thư cùng Tam tiểu thư, ngài muốn bây