Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.
giờ xem hay đợi lát xong ‘việc’ rồi xem?”
“Nương tử, xong việc rồi xem.”
Thối tướng công!
“Tiểu thư, ngài phải về chúc thọ lão gia?”
La Chẩn gật đầu cười, “Trong thư của Đoạn nhi và Khởi nhi nói, bất kể là tỏ ý thẳng hay ngầm trong bụng thì thái độ của mẹ cũng đã mềm mỏng đi rất nhiều, lúc này ôm Bảo Nhi về thì chắc chắn ông bà tuy là gượng chống đỡ cũng không làm căng được bao lâu. Hơn nữa có việc chúc thọ mở đường, thật là thích hợp.”
Hoàn Tố cực kỳ tán thành, “Đúng vậy, tiểu tử mập Bảo Nhi càng ngày càng đáng yêu nha, mà lão gia phu nhân thích con nít như vậy, thấy Bảo Nhi khẳng định là sẽ không chống đỡ nổi. Ý kiến hay, nô tỳ đi thu thập hành trang ngay….”
“Kêu Phinh Nhi lên giúp một tay, chuẩn bị dùm ta, Cô gia nhà ngươi, Bảo Nhi cho tốt.”
“Được….” Hoàn Tố nói nửa câu thì dừng lại, “Tiểu thư, còn nô tỳ? Nô tỳ có nên tự chuẩn bị không?”
“Ngươi cần ở nhà thay ta xử lý hết thảy bên này, sao trở về với ta được?”
“Nô tỳ không đi theo ngài trở về?”
“Yên tâm, ta sẽ để Phạm Trình lại để hắn giúp đỡ ngươi, làm cùng ngươi.”
“Ai muốn hắn làm cùng?” Hoàn Tố giậm chân, “Ngài không để nô tỳ đi theo, ai sẽ hầu hạ ngài, bảo vệ ngài?”
“Hầu hạ có Phinh Nhi, bảo vệ có Phạm Dĩnh.”
Hoàn Tố nghe thì hiểu liền, tiểu thư nhà nàng rõ ràng đã tính trước kỹ càng sẽ bỏ nàng lại, “Tiểu thư!”
Vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn luôn trung thành toàn tâm toàn ý của nàng, La Chẩn ôn nhu nói: “Ngoan, nghe lời, nếu tiểu nha đầu của ta có thể một mình đảm đương thay ta, ta cũng có thể nhẹ nhõm thoải mái chút đúng không? Chẳng lẽ ngươi không muốn thay ta chia sẻ một chút?”
“… Tiểu thư, người thật gian, thật giảo hoạt.” Lý do như vậy khiến nàng không phản bác được lời nào.
“Thật ngoan!”
***
“Nữ nhân xấu xí, ngươi đang làm gì vậy?”
Phạm Dĩnh đưa những tơ vàng quấn trong tay vòng qua ngoặt lại, kéo chỗ này xiết chỗ kia, thắt được một nơ con bướm tinh xảo.
“Nữ nhân xấu xí, Bổn vương hỏi ngươi, sao không trả lời?”
Phạm Dĩnh đem nơ con bướm cài trên tóc mai, từ trong tay áo cầm ra gương nhỏ, nhìn lại tổng thể.
“Xấu xí nữ nhân, nữ tử phải trọng về đức, nếu để ý dung mạo quá mức sẽ chỉ làm người ta cảm thấy dụ dỗ lố lăng….”
Hài lòng với sản phẩm mà mình khéo tay chế tạo ra, Phạm Dĩnh cất kính, đứng dậy, lượn lờ đi ra phía ngoài.
“Xú nữ nhân, Bổn vương nói, ngươi dám giả vờ không nghe?”
Hàng Niệm Nhạn quát lớn, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên bị người khác coi thường hoàn toàn, nữ nhân này, là nàng trêu chọc hắn trước mà, phải không? Đầu tiên là đem cầm kỳ thi họa ra khiêu chiến với hắn trước mặt mọi người, hễ khiêu chiến lần nào thì thắng lần nấy, rồi lại miệng mồm khéo léo chế diễu hắn khắp nơi, sao bất chợt giữa chừng lại coi như không thấy hắn vậy? Ngay cả gọi nàng là “Xấu xí nữ nhân” cũng làm như không nghe thấy?
“Xú nữ nhân!”
Tạp dịch báo lại: “Phạm thêu sư, Thiếu phu nhân phái người nói, ngày mai lên đường rồi, xin ngài sớm chuẩn bị hành trang.”
Phạm Dĩnh nở nụ cười rực rỡ, “Biết rồi.”
Nữ nhân này, đối với “người ngoài” sao lại có hòa khí như vậy? Nhưng mà… “Lên đường? Hành trang? Ngươi muốn đi đâu?”
Lỗ tai Phạm Dĩnh cuối cùng cũng thông suốt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, “Ngọc Hạ quốc.”
“Ngươi đi Ngọc Hạ quốc làm cái gì?”
“Không liên quan đến ngươi!”
“Xú nữ nhân, ngươi dám coi thường Bổn vương, ngươi có biết tội của ngươi không?”
“Sao cũng được.”
“Ngươi….” Rốt cuộc hắn đã làm gì trêu chọc nhằm nữ nhân này? Nữ nhân này hình như trời sinh là để đối đầu với hắn, nghĩ hết biện pháp này nọ để chọc giận hắn, bắt hắn phải để ý đến nàng. Chọc hết chiêu xong, nàng phủi tay sạch sẽ bỏ đi, hắn hắn hắn… làm sao bây giờ?
Chi Tâm được đi đến Ngọc Hạ quốc thì nhất thời cao hứng quá mức. Tâm tư hắn đơn thuần, nhưng kỳ thực hắn cũng thấy rõ ràng là nương tử sống không được vui vẻ bởi vì cha khác mẹ khác kia* không thích hắn. Mỗi khi nương tử ngồi một mình thì có lúc thở dài, có lúc cau mày thấy vậy hắn cũng thấy ngực mình rầu rĩ buồn bã. Cho nên lần này, hắn nhất định phải làm cho cha mẹ kia thích mình, mong nương tử sẽ vui.
(* cha mẹ La Chẩn, Chi Tâm chỉ biết kêu cha mẹ khác vì không phải là cha mẹ của chính mình)
“Nương tử, nương tử, Chi Tâm cầm cái này cho cha và mẹ có được không?”
La Chẩn ngẩng đầu lên giữa đống sổ sách, khẽ kinh sợ. “Tướng công, chàng dệt những thứ này hồi nào?”
“Khi nương tử ngủ cùng Bảo Nhi thì Chi Tâm dệt hoa đó nha. Nương tử luôn cùng Bảo Nhi, Chi Tâm cũng luôn thêu thêu, Chi Tâm nhớ tới nương tử cũng thêu thêu thêu….” Người nào đó cứ như khuê nữ mà than thở vô hạn, “Nương tử, cái này cha và mẹ kia có thích không?”
Hi vọng cha và mẹ đừng… quá thích luôn ấy chứ. “Tướng công, lần này chàng dùng thủ pháp gì nói cho Trân nhi nghe đi.”
“À, chính là….”
Chi Tâm hăng hái nói rất nhiều, La Chẩn nghe cũng thấy tấm lụa này sợi lụa lóng lánh nhẹ nhàng, khi tướng công dệt lụa luôn dốc hết lòng trân trọng yêu thương, nếu không thì sao có thể có cảnh trí đẹp đẽ như vậy? “Tướng công, đến lúc đó nếu cha mẹ hỏi chàng dệt lụa như