XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

thế nào, thì đừng nói cho họ biết nha.”
“Ừ… Nhưng, tại sao?”
“Bởi vì, đây là thêu pháp độc đáo mà tướng công sáng tạo ra, chỉ thuộc về tú phường Chi Tâm, không thể truyền ra ngoài.”
Chi Tâm nhíu đôi mày đẹp: vẫn không hiểu, nhưng cứ nghe lời nương tử là đúng!
La Chẩn vui cười đắc ý trên mặt: cha, mẹ, chớ trách Chẩn nhi nha, nữ nhi hướng ngoại từ nhỏ mà.
***
“Đây là do ngươi thêu ra?” Ánh mắt La lão gia hết nhìn chằm chằm vào bức lụa đồ rồi chuyển qua nhìn gương mặt tuấn tú của con rể, qua lại không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn không thể tin được. “Đúng thật là do ngươi thêu chứ?”
Đôi mi thanh tú của La Chẩn hơi nhíu lại, nhẹ nhàng nói: “Tướng công, nếu cha không tin, vậy nên lấy lại tấm tranh chúc phúc này đi.”
“Nương tử, cha không thích à?” Chi Tâm nhíu mi, hai mắt rơm rớm nhìn về hướng nhạc phụ nhạc mẫu. “Cha và mẹ đều không thích à?”
Đứa nhỏ này đẹp trai anh tuấn, đẹp đẽ tuyệt luân, chính là cực phẩm trên thiên hạ, mà bức lụa này cũng là một bức tranh lụa dệt tuyệt diễm đến kinh ngạc. Tổng thể bức tranh là cảnh núi non, xa xa phía chân trời là chim loan bay lượn, gần cạnh là ngọn núi cao hiểm trờ hình thù kỳ quái nhìn y như thật, ở giữa là mây mù lượn quanh, phía dưới có kỳ hoa dị thảo, hạc bay tùng vũ. Chi Lan nhả hương thơm….
“Chẩn nhi, con dám đem nghệ thuật dệt lụa tranh chìm nổi bí truyền của La gia dạy cho hắn?”
“Dệt lụa tranh chìm này không phải là Chẩn nhi dạy, mà do tướng công tự mình nghiên cứu ra. Huống chi, cha nói như vậy cũng nên xét cho tường tận. Bức tranh lụa chúc phúc này không dùng cùng phương pháp với dệt tranh chìm của La gia. Vả lại, coi như là Chẩn nhi tự tay dạy đi. Chẩn nhi cũng đã dạy Đoạn nhi, Khởi nhi, xin hỏi Nhị tiểu thư cùng Tam tiểu thư có dệt được không?”
“Tỷ tỷ…” La Đoạn, La Khởi người thì chu cái miệng nhỏ nhắn, người thì dậm chân, ra vẻ bất mãn vô cùng. Hơn nữa, La Đoạn lúc trước đã xem qua bức tranh hoa cỏ mà Khởi nhi cầm về nhà thì không chịu tin. Hôm nay tỷ phu lại tự mình làm được bức tranh dệt xuất sắc như vây… có phải là muốn cố tình trêu tức nàng. Nhị tiểu thư La gia, không học hành thành công hay sao?
“Cha, mẹ, các người không thích, vậy Chi Tâm lấy nó về, Chi Tâm sẽ dệt lại…”
“Đừng lấy đừng lấy!” Đồ tuyệt mỹ thế này đã ở trong tay, La Tử Kiêm há có thể chịu buông ra, liền nói: “Ngươi đã khổ cực thêu dệt, lại ngàn dặm xa xôi đưa tới, nên để lại đi….”
“Như vậy…” bộ dáng La Chẩn vô cùng phục tùng kính trọng, cực kỳ kính cẩn nghe theo. “Lễ thọ đã đưa xong rồi, nữ nhi cũng nên cáo từ. Cha mẹ, bảo trọng.”
“Chẩn….” Thích thị vươn tay, lại bị trượng phu ngăn lại.
“Bảo mẫu, ngươi ôm Bảo Nhi chắc cũng mệt mỏi rồi, giao cho ta.” La Chẩn ôm lấy Bảo Nhi đang đảo mắt nhìn chung quanh, “Bảo Nhi, ra mắt ông ngoại bà ngoại, chúc mừng đại thọ của ông ngoại.”
“A nha nha… Cạc cạc…” Bảo Nhi cũng không sợ người lạ, cánh tay mập quơ qua quơ lại như muốn sờ mặt Thích thị.
Mới vừa rồi, người trong sảnh đường đầu tiên là quá đỗi kinh ngạc khi thấy người (trưởng nữ) đột nhiên tới cửa chúc thọ, sau đó lại bị bức tranh lụa của Chi Tâm làm cho chấn động, nên không chú ý đến đứa bé mập mạp mông béo đeo yếm đỏ này. Lúc này bất ngờ thấy được, tất nhiên là phản ứng không như bình thường.
“Trời ơi… đứa nhỏ này giống Chẩn nhi lúc nhỏ cực kỳ… Ừ, chỉ có một đôi mắt to giống như con rể… Trời ơi, trời ơi…” Thích thị cầm bàn tay bé xíu, xúc động không dứt, cũng không chú ý là trong lời nói đã vô thức thừa nhận cậu rể ngốc. “Lão gia, người mau đến xem mau đến xem. Tôn nhi của chúng ta. Tôn nhi của chúng ta đây.”
“Ừ.” La Tử Kiêm cố hết sức ra vẻ mình vô cùng lãnh đạm không quan tâm, đôi mắt hết nhịn lại nhẫn, nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn vào gương mặt béo mập kia mà nhìn rồi thì cũng không dứt ra được.
“Bảo Nhi, đây là ông ngoại, hôm nay là sinh nhật ông ngoại, mau chúc ông ngoại sống lâu trăm tuổi, phúc thọ an khang đi.”
“… Oa… cạc… két…” Kể từ lúc cha hắn giả thành một con ngỗng trắng – Bảo Nhi liền trở nên yêu thích không rời với tiếng kêu của ngỗng này… “Hắc oa… Cạc cạc…”
“Con tên là Bảo Nhi?” La Tử Kiêm rụt rè cúi nhìn, không nhịn được bèn đưa tay sờ mặt tôn nhi. “Con tên là Bảo Nhi, Bảo Nhi, Bảo Nhi… Oa, tay tiểu tử mập này rất có lực nha.”
Bảo Nhi cầm ngón tay, xèo xèo oa oa liền muốn cắn xuống. La Chẩn vội vàng lui về phía sau một bước. “Cha mẹ, Bảo Nhi thất lễ.”
Đột nhiên bị tách khỏi xúc cảm được sờ thịt mềm mập, vợ chồng La Tử Kiêm hụt hẫng, ngẩn ngơ chớp chớp mắt.
“Tướng công, bái biệt cha mẹ đi, chúng ta đi. Cha, mẹ, Chẩn nhi cáo lui.”
“Nương tử mệt mỏi rồi, để Chi Tâm ôm Bảo Nhi cho.”
“Được, tướng công chậm một chút.”
Nhị lão La gia thèm thuồng đưa mắt nhìn cục thịt tròn tròn mập mạp thật thà chất phác được chuyển từ trong tay nữ nhi sang tay con rể, không hẹn mà cùng nuốt một ngụm nước bọt.
La Đoạn, La Khởi tất nhiên không cần khách khí, líu ríu vây lại: “Tỷ phu, để cho Khởi nhi ôm Bảo Nhi một cái đi.”
“Không được, để cho Đoạn nhi ôm trước. Tỷ phu, để cho Đoạn nhi ôm hắn một cái. A a, hắn