Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
ằng sớm xử lý cho xong, miễn cho muội đến cuối cùng lại cầm dao giết người, như vậy phiền toái lắm.”
Đôi mắt đẹp của La Đoạn sáng lên. “Giết ai?”
La Chẩn lạnh nhạt mỉm cười một cái. “Giết phu.”
“Không đúng, muội làm sao có khả năng giết phu được?” La Khởi lắc đầu, phủ nhận phân tích này của tỷ tỷ về mình, giọng nói êm ái mềm mại ngọt lọt tận xương. “Cùng lắm thì yêm phu mà thôi.”
“Yêm phu?”
“Ha—!” La Khởi đưa một ánh mắt nhạo báng nhìn Nhị tỷ, “Tốt xấu gì thì Nhị tỷ phu tương lai cũng là đại phu, sao Nhị tỷ vẫn còn thuần khiết như thế? Là ‘Hoạn’ người, thiến đi đó.”
“Ahh—.” La Đoạn lĩnh ngộ, buột miệng hoan hô. “Thiến đi, đúng… thiến đi tốt lắm, xong hết mọi chuyện.”
Ngoài cửa, hai huynh đệ Lương gia vừa đi tới trước cửa, định giơ tay gõ thì vừa đúng lúc nghe được tiếng hô lớn của Nhị tiểu thư.
Đôi mắt đen của Chi Tâm sáng lung linh, hỏi: “Chi Hành, thiến đi là gì thế?”
“Dĩnh nhi khi nào thì sẽ đến phủ Bổn vương du ngoạn? Trong phủ Bổn vương cũng có một cái hồ, mặc dù so với hồ Lạc Hà này thì nhỏ hơn một chút, nhưng du ngoạn mới cảm thấy có thể tận hứng.” Bên trong đình nhỏ ven bờ hồ, Ngọc Thiên Diệp hướng tới mỹ nhân đưa ra lời mời.
Trên dung nhan kiều diễm ướt át của Phạm Dĩnh hiện chút ý cười, vừa là tự tiếu phi tiếu, vừa là muốn cười nhưng không cười, quả nhiên là phong tình vạn chủng. “Phạm Dĩnh là một cô gái dân dã, nào dám vào dòng dõi Hoàng tộc? Vương gia nâng đỡ rồi.”
Ngọc Thiên Diệp khép hờ đôi mắt đẹp mị hoặc. “Dĩnh nhi, vì sao nàng nhiều lần khước từ Bổn vương vậy? La Chẩn dẫn ngươi đến trước mắt Bổn vương chẳng phải là muốn đem ngươi hiến tặng cho Bổn vương sao?”
Hả? Trong lòng Phạm Dĩnh đột ngột nhảy dựng, nhưng lệ nhan vẫn không đổi, đôi mắt đẹp vẫn nhìn thẳng vào người đối diện, “Vương gia, ngài nói thế là ý gì?”
“La Chẩn biết rõ Bổn vương sẽ không bỏ qua cho nàng ấy cùng La gia, cho nên mới đưa ngươi tới trước mặt Bổn vương, không phải sao?” Tự tin vào tài thao lược và nắm rõ mọi sự của mình nên tư thái của Tấn Vương thật là nhàn nhã. “Nhưng cũng không ngại nói thẳng, ngươi cũng gợi lên hứng thú trong lòng Bổn vương, đến nỗi Bổn vương rất muốn biết, với tài mạo của ngươi thì tại sao lại chịu nghe La Chẩn điều khiển.”
“Xin hỏi Vương gia hiện tại đã biết gì?”
“Bổn vương phái người tra xét gia thế của ngươi.”
“Vương gia tra được gì rồi?”
“Tuy không thu hoạch được gì nhưng cũng không khó phỏng đoán.”
“Phạm Dĩnh xin lắng tai nghe.”
“Xem dáng vẻ của ngươi thì không giống người xuất thân bần hàn. Lại theo hạ nhân ở La gia nói, ngươi gọi La Chẩn là ‘ân công nương tử’. Có thể đoán được rằng, do gia đình của ngươi sa sút, vì được La Chẩn giúp đỡ nên bây giờ báo đáp. Cho nên, tới trước mặt Bổn vương để gặp gỡ và cùng ta thực hiện đoạn lương duyên này.”
Phạm Dĩnh cười cười một tiếng. “Vương gia thật là thông minh.”
Ngọc Thiên Diệp nheo mắt. “Sao Bổn vương nghe lời này không giống khen ngợi?”
“Tại Vương gia đa tâm đó thôi.”
“Bất kể có nghi ngờ hay không. nếu Dĩnh nhi phụng mệnh ân nhân, cũng không nên làm thất bại sứ mạng của mình chứ?”
“A?” Đôi mắt đẹp giai nhân liếc xéo một cái, môi đỏ mọng hé mở. “Vương gia muốn Phạm Dĩnh một cách khẩn cấp như vậy sao?”
Tấn Vương cúi người, đôi mắt nóng bỏng sáng quắc. “Đúng! Bổn vương muốn ngươi! Ngươi dự định thế nào?”
“Phạm Dĩnh lúc này chỉ có được bộ dáng là hơn được người mà thôi, không biết Vương gia có chịu vì nó mà hao tổn mấy phần mặt mũi hay không?”
“Yên tâm, nếu La Chẩn đã tự biết nàng không phải là đối thủ của Bổn vương nên đành ngoan ngãn tìm đại mỹ nhân như ngươi hiến tặng cho Bổn vương. Vậy thì Bổn vương cũng không làm khó La gia là được.”
“Phạm Dĩnh có thể tin tưởng Vương gia sao?”
“Bổn vương tuy không phải Quốc quân, nhưng nhất ngôn cửu đỉnh!”
“Như vậy…” Đôi mắt đẹp của Phạm Dĩnh lay động long lanh, má lúm đồng tiền nũng nịu, mặt đỏ bừng, kiều diễm không gì sánh được.
“Vương gia, mang Phạm Dĩnh đi chiêm ngưỡng Vương phủ hoa lệ của ngài đi thôi.”
“Nghe gì chưa, gần đây Tấn Vương lại nạp một vị sủng thiếp mới đó.”
“Tấn Vương là mỹ nam tử phong lưu nhất Ngọc Hạ quốc chúng ta, có sủng thiếp mới thì có gì đáng ngạc nhiên đâu?”
“Ui chao, tại ngươi không biết đó thôi, vị sủng thiếp mới này chẳng phải là đẹp bình thường đâu mà là thiên kiều bá mị quốc sắc thiên hương đó.”
“Đúng đó! Ta còn nghe nói. Tấn Vương đối với duyên mới này ngàn cưng vạn yêu duy duy nhất nhất đó nha. Đêm xuân hàng đêm, làm cho Vương phi và hai vị trắc phi rất bất mãn. Vương phi cho truyền vị ‘duyên mới’ này đến, muốn trước tiên là dạy dỗ chút quy củ, không ngờ là lại bị Tấn Vương bắt gặp được liền bị hắn khiển trách là đố phụ. Vương phi tìm đến khóc lóc kể lể với Quốc hậu. Quốc hậu bèn hỏi Vương gia vài câu, ai ngờ Vương gia thậm chí còn đưa ra thư hưu thê nữa đó.”
“Không phải chứ? Chẳng lẽ Vương gia phong lưu của chúng ta đã thật sự động chân tình với vị mỹ nhân này rồi?”
“Ai mà biết được…”
……
Những câu chuyện văn thơ lãng mạn quần hồng áo tím của giới Hoàng thân quốc t