Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
ài cửa, có người lên tiếng kháng nghị mạnh mẽ.
La Chẩn đứng dậy, lắc đầu thở dài nói: “Nghĩ đi nghĩ lại, bất kể là người hay là thần đều như thế cả. Nói được người khác, không nói được chính mình. Nếu có một ngày mà oan gia kia phụ ta, ta nhất định sẽ thương tâm mấy đời mấy kiếp.”
“Ân công sẽ không như vậy.”
“Đừng chỉ xem nhân duyên cho người khác, nếu có thời gian thì cũng nên kết lương duyên cho chính mình. Nhớ kỹ, duyên và nghiệt chỉ cách nhau một đường ngăn cách mỏng manh.”
Vì Quân Hao Tổn Tinh Thần
“Lục Vương huynh, sau khi huynh từ Ngọc Hạ quốc trở về thì thấy huynh cả ngày như có tâm sự nặng nề, giống như có việc gì suy nghĩ dữ lắm, chẳng lẽ bị trận ôn dịch kia dọa cho sợ hãi?”
“Nhắc đến mới nói nha, Lục Vương huynh thường ngày là tú tài không ra khỏi cửa không hiểu chuyện thiên hạ, mà vừa ra khỏi cửa liền gặp phải chuyện kia, khó tránh khỏi trong lòng đâm ra sợ hãi nên có thể thông cảm.”
Hai vị huynh đệ huyên náo om sòm ở bên tai nhưng Hàng Niệm Nhạn nghe câu được câu mất, trong lòng rối như tơ vò, tất cả là bởi vì những lời mà hôm đó nghe được vào tai, cộng thêm những chuyện xuất hiện trong mộng, thật là những khúc mắc khó giải đáp.
Những lời đó là thật hay giả? Những chuyện kia có đúng hay là không? Nữ nhân kia có phải là nghiệp chướng của mình ở kiếp trước chưa được giải quyết triệt để hay không? Có phải vì vậy nên hắn mới có một cảm giác quen thuộc mà không hiểu tại sao? Nàng là… Yêu quái? Là hồ ly ư?
Lời nói của Hoàng huynh và Quốc sư không những không khiến cho các Vương gia sợ mà phần lớn lại hưng phấn không rõ lý do, bởi đang cười thầm cái chuyện yêu nghiệt linh tinh thốt ra từ miệng Quốc sư. Duy chỉ có Lục Vương gia thì lại có một cỗ sợ hãi nảy sinh trong lòng: yêu quái trong miệng Quốc sư liệu có phải là Phạm Dĩnh?
Chủ tớ cửu biệt trùng phùng, liên tiếp mấy ngày, Hoàn Tố lúc nào cũng xoắn xuýt lấy nàng lải nhải oán trách, tới tới lui lui cũng chỉ một câu: “Tiểu thư, may là ngài trở về, chứ nếu không nô tỳ sẽ mang theo tiền tư trốn đi!”
La Chẩn cười một tiếng, tay cầm bức tranh thêu gần đây, nhẹ nhàng linh hoạt hỏi: “Mang theo tiền này rồi cùng Phạm Phạm bỏ trốn đi tìm cuộc sống riêng của các em à?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàn Tố nhất thời đỏ như ánh nắng chiều, gắt giọng: “Tiểu thư, ngài lại trêu choc nô tỳ!”
“Không phải sao?” La Chẩn kinh ngạc, “Vậy sao mẹ chồng nói với ta nên tìm ngày tốt để tổ chức tiệc vui cho Phạm Trình? Chẳng lẽ hắn có người yêu khác?”
Sắc mặt thẹn thùng của Hoàn Tố lập tức quét sạch, hai tay chống nạnh, hung dữ như la sát quát, “Hắn dám!” Nhìn thấy ánh mắt ranh mãnh bỡn cợt của chủ tử, cái miệng nhỏ nhắn vội kêu, “Tiểu thư…”
“Nói cho ta biết, thời gian ta rời đi, em với Phạm Trình đã xảy ra chuyện gì đến nỗi mẹ chồng vội vã muốn cử hành tiệc vui cho các em?”
“Nào có chuyện gì…” Tiểu nha đầu xoay lưng.
“Không có chuyện gì sao?” La Chẩn gật đầu, “Được thôi, ta đi hỏi Phạm Phạm, đứa bé kia chưa từng biết cái gì là lễ tiết quy củ, miệng lưỡi thì không kiêng kỵ không che dấu gì có khi còn hơn cả tướng công nhà ta…”
“Tiểu thư, tiểu thư tốt bụng ơi, người đừng hỏi cái tên lỗ mãng kia, hắn mà nói thì chưa chắc người hiểu rõ đầu đuôi sự thật được đâu.” Hoàn Tố ôm lấy chủ tử, nhăn nhăn nhó nhó nói, “Chỉ tại vì… có một hôm trời mưa sét đánh, em đang cùng phu nhân nói chuyện, hắn chợt xông tới ôm lấy em không thả, phu nhân vì thế liền hiểu lầm…”
Hình như… rất thú vị nha? La Chẩn không khỏi có mấy phần tiếc nuối vì không chính mắt thấy được cảnh kia.
“Ai nha, tiểu thư, ngài đừng cười chứ.” Hoàn Tố vừa giận vừa xấu hổ, “Cái tên lỗ mãng kia chả hiểu mắc cái giống gì, cứ hễ thấy sấm sét thì hắn chẳng tìm ai cứ nhè người em mà tìm… Mặc kệ em đánh mắng như hát hay, mặc kệ có bao nhiêu người nhìn, hắn cũng không chịu thả……”
Phạm Phạm… thật là đáng yêu quá đi. Mặc dù không bằng tướng công và Bảo Nhi.
La Chẩn quyết định cho nha đầu nhà mình ăn định tâm hoàn, “Hoàn Tố, lúc nào có dịp ta sẽ nói với em một chuyện. Nếu nghe xong chuyện đó mà em vẫn cho là Phạm Trình khẳng định là người kiếp này của em, ta nhất định sẽ tác thành cho các em.”
“Tốt… Tiểu thư, người ta không có xác định hắn…”
Aiz—, thật giống với Khởi nhi và Đoạn nhi, mừng thấy mồ mà còn làm bộ làm tịch chống cự! Không đáng yêu chút nào! Đúng là tướng công nhà nàng vẫn tốt hơn nhiều, đem một đống lời tâm tình nói đến ngọt ngào động lòng người——
“Nương tử, nương tử, Bảo Nhi lại tè lên Chi Tâm, Bảo Nhi thật là xấu, nương tử mau tới đánh hắn!”
……
“Tiểu tử thúi, ta bảo ngươi luyện đan, ngươi luyện được những thứ gì?” Phạm Dĩnh ngồi trên ghế, một cước đạp kẻ đang chật vật trên đất, “Luyện đan không lo luyện đan, lại đi luyện yêu đương với một tiểu nha đầu phải không?”
Phạm Trình lóp ngóp bò hai chân hai tay trên đất, mới vừa muốn nghiêng đầu cãi lại thì lại bị hung ác vỗ xuống, “… Ngươi thả ta ra đã!”
“Không thả thì sao?”
“Rất khó coi đó!”
Phạm Dĩnh cười đắc ý, “Ch