Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
iến lá dược thảo. “Nương tử, A Hồng tỷ tỷ nói, dùng tóc của nàng nấu trong nồi một canh giờ, nước canh có thể cứu người. Lúc nấu thì đem nồi đặt ở bên đường để cho dược khí tán ra, có thể đẩy lui ôn khí của Ôn công công phun ra.”
La Chẩn cùng giúp hái lá, cười hỏi: “A Hồng tỷ tỷ của chàng có nói cho chàng biết là không được kêu nàng là A Hồng hay không, nàng hẳn là có cái tên dễ nghe hơn đó?”
“Ủa, nương tử nghe thấy A Hồng tỷ tỷ nói chuyện á?”
Xem ra, thật là thông cảm với A Hồng tỷ tỷ.
Căn cứ theo chỉ dẫn của Chi Tâm, đem “tóc” của “A Hồng tỷ tỷ” chia làm vài phần đặt ở đầu các trục đường chính của bốn hướng thành Cao Diên mà nấu, lấy nước canh này cho người bệnh uống, vẻn vẹn hai ngày, người bệnh đã có chuyển biến tốt; lại một ngày nữa, có người trước đây xụi lơ đã có thể vịn tường mà bước chầm chậm được mấy bước; lại mấy ngày nữa, tất cả người bệnh đều có khởi sắc….
“Lương đại phu, y thuật của ngài thật là cao minh, ngài đã cứu toàn thành Cao Diên này.”
“Dân thành Cao Diên chúng ta đều cảm tạ Lương đại phu ra tay cứu giúp……” Các vị thầy thuốc cùng xúm lại tán dương cảm phục Lương Chi Hành.
Lương Chi Hành mở miệng muốn nói gì đó rồi thôi, đưa mắt tìm La Chẩn. Người sau lắc đầu, nắm tay Chi Tâm đi sang một người bệnh khác để đút họ uống canh. Nàng muốn tướng công cho tới bây giờ vẫn không phải là một anh hùng trong mắt trong lòng mọi người.
Mười mấy ngày sau, Chi Tâm nhảy cẫng lên kêu to: “Được rồi được rồi. Ôn công công cúi đầu đi rồi! Sẽ không còn người chết nữa… Nương tử, nàng sao vậy?”
La Chẩn để mặc cho hắn ôm, cố gắng ổn định đôi chân mềm nhũn: rốt cục không sao rồi. Mặc dù trước đó đã từng tưởng tượng, nhưng nàng chưa từng thấy nhiều sinh mạng liên tiếp tử vong như vậy. Nếu như không nghĩ ra được cách lợi dụng Hoàng quyền buộc dân chúng khắp thành dời đi thì đúng là nơi này đã sớm trở thành một địa ngục trần gian?
Sinh mạng chẳng biết lúc nào sẽ được đưa ra làm khảo nghiệm. Vượt qua được, là tạo hóa an bài; nếu không qua được, thì là kiếp nạn. Thì ra, có thể sống khỏe mạnh thật tốt đẹp biết bao nhiêu, có thể cùng tướng công kề cận gắn bó bên nhau thật đáng giá quý trọng biết bao nhiêu.
Sau hơn hai mươi ngày xảy ra đại dịch thì dân chúng cũng lục tục trở về.
Ba mươi ngày sau, Quốc quân Ngọc Hạ quốc cũng dẫn người hồi cung.
Một trận đại dịch có tính chất hủy diệt như thế mà chi vẻn vẹn hơn trăm người chết thì không thể nói là không thần kỳ. Quốc quân Ngọc Hạ quốc lập đàn cúng cảm tạ và biết ơn trời xanh hiển linh phù hộ, sau đó lại tìm mọi cách trọng tạ Lục Vương gia Hàng Hạ quốc đã không quản đường xa tới đây cảnh báo. Hàng Niệm Nhạn mơ màng nhận các đãi ngộ cao nhất rồi lên đường về nước.
Tướng quốc dâng tấu rằng: lần này đại dịch thế nhưng tổn hại có thể nói là rất nhỏ, ngoài việc được trời xanh thương tình, nước láng giềng giao hảo, công lớn nhất là nhờ các giữ tướng sĩ cùng thầy thuốc còn ở lại giữ thành, xin cấp tiền tử cho người đã chết, ngợi khen người sống. Trong đó, thầy thuốc nghĩ ra phương pháp khắc dịch nên được hưởng vinh sủng của Quốc quân nhiều nhất.
Long tâm Quốc quân Ngọc Hạ quốc cực kỳ vui mừng nên tất nhiên là nhất nhất chuẩn tấu.
Tất cả tướng sĩ trụ thành đều được thăng ba cấp, tiền thưởng là một trăm lượng bạc. Tất cả thầy thuốc ở lại đều được ban thưởng. Riêng Lương Chi Hành, trong một ngày đã được vinh danh thiên hạ là “Thần y”, mặc dù đã khéo léo từ chối việc phong thưởng vào cung đứng đầu ngự y viện, nhưng vẫn được ban thưởng một khu nhà Y Uyển bên ngoài cung để chữa bệnh cho thiên hạ bá tánh, tạo phúc cho chúng sinh.
“Chi Hành, đây là Y Uyển của ngươi, thật là đẹp nha.” Chi Tâm sờ vuốt các hoa văn điêu khắc trên các cột trụ nhà. “Chi Hành có thích không?”
Chi Tâm bò trên mặt đất một vòng, trên mặt không biết từ nơi nào đã có một khối bụi bặm. Chi Hành lau đi cho hắn. “Thật ra thì những thứ này nên thuộc về đại ca.”
“Tại sao?”
Lương Chi Hành còn chưa đáp, La Đoạn vào tới cửa đã chu cái miệng nhỏ nhắn nói với người bên cạnh: “Tỷ tỷ xem đi, tên ngốc này đối với tỷ phu còn tốt hơn đối với ta nhiều!”
“Trân nhi!” Chi Tâm thấy nương tử, nhào lên ôm lấy, nhì nhằng thì thầm bắt đầu làm nũng.
La Đoạn khí chua ngất trời, “Tên ngốc, thấy không? Người được đại ca yêu quý của ngươi yêu nhất chính là tỷ tỷ của ta!”
“Không cần ăn dấm.” Chi Hành vỗ nhẹ nhẹ gò má diễm lệ như hoa đào của nàng. “Sau khi thành thân, cũng sẽ như thế.”
“… Hả?”
“Không hiểu sao?”
“… Hừm.”
“Sau thành thân hiểu liền.”
“… Tên ngốc mặt lạnh, ai muốn thành thân với ngươi!”
“Không muốn cùng ta thành thân?”
“Nghĩ hay quá nhỉ!”
“Nghĩa là muốn cùng ta thành thân?”
“… Nghĩ hay quá nhỉ!”
Lúc này Chi Tâm thò một cái đầu to vào giữa hai người, hiếu kỳ nói: “Chi Hành, ngươi muốn hôn Đoạn nhi phải không? Chi Tâm nhìn ra được nha.”…
“Cha và mẹ đã chấp nhận tướng công rồi nên hôn sự của đệ và Đoạn nhi tất nhiên cũng sẽ được chấp nhận. Bọn họ hiện tại không nói gì chẳng qua là sợ mất mặt mà thôi. Chi Hành chỉ cần cố gắng thêm một chú