Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1882 lượt.

hích hay quan lại quyền quý rất được mọi người yêu thích, thường xuyên tụm năm tụm ba, làng trên xóm dưới đầu phố cuối ngõ bàn luận say sưa không mỏi mệt mấy chuyện nóng hổi đời tư nhà người.
Huống chi câu chuyện này lại mới mẻ nhiều tình tiết, nào là ‘chỉ thấy người mới cười không nghe thấy người cũ khóc’, nào là ‘ba nghìn giai nhân sủng ái chỉ một người’, nào là ‘xung đột giận dữ chỉ vì hồng nhan’… Đủ loại tình tiết ngắn dài, thật sự đủ thỏa mãn tất cả những tưởng tượng của mọi người về tầng lớp quý tộc.
“Tỷ tỷ, không ngờ rằng để đối phó với Tấn Vương tự xưng là phong lưu kia cũng chỉ cần một vị mỹ nhân mà thôi.” La Đoạn thả màn xe xuống, nói.
“Dĩ nhiên không thể là một mỹ nhân bình thường.” La Khởi đôi môi nhếch lên cười đầy trào phúng. “Một mỹ nhân như Phạm Dĩnh kia liệu có nam nhân nào mà không động tâm?”
La Đoạn ngẩn ra. “Có ý gì? Trừ Tấn Vương ra còn có ai động tâm nữa?”
“Ngày hôm trước, nghe nói Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử đến Tấn Vương phủ, ái thiếp của Tấn Vương đánh đàn hiến vũ, cùng hai vị hoàng tử trò chuyện với nhau thật vui.” La Chẩn dựa gối dựa, đôi mắt đẹp nửa khép. “Cho nên, có người ghen.”
La Đoạn ranh mãnh nháy nháy con mắt. “Đây là muội đang lo lắng cái ‘cây’(Thụ) kia thuyền sang bến khác hả?”
“Đúng vậy đó nha.” La Khởi đôi mắt sáng quắc, âm điệu vẫn ngọt như đường phèn. “ Muội đang suy nghĩ, nếu hắn nảy ra dị tâm, muội có nên phóng hỏa đốt Vương phủ của hắn, hay là nên thay hắn mua một phong thư thông giao ngoại bang rồi giao cho Thái tử đương triều, để cho hắn bị tịch thu tài sản cả nhà xử trảm đây!”
“Ta không nghe thấy…” La Đoạn quay mắt đi, xốc mành xem náo nhiệt bên ngoài.
La Chẩn nhắm mắt dưỡng thần, không muốn thừa nhận nử tữ xinh đẹp trước mặt này là tiểu muội của mình.
***
“Bảo Nhi. Bảo Nhi, trời lạnh lạnh đó, phải mặc quần quần nha.”
“Cạc cạc… Ha ha…”
La Chẩn vào cửa liền thấy đôi cha con này đang chiến đấu kịch liệt với nhau ở trên giường. Tiểu tử mập thân thể sạch sẽ, lê cái mông nhỏ bò chạy khắp giường, còn cha của hắn thì giơ cái khố nhỏ cũng đuổi theo la hét khắp giường.
“Tướng công, chàng đang chơi trò gì cùng Bảo Nhi vậy?”
“Nương tử, Chi Tâm đang giúp Bảo Nhi mặc quần quần đó, khí trời lạnh nha. Bà vú mặc cho hắn, Bảo Nhi không cho. Chi Tâm mặc cho hắn…”
“Hắn cũng không cho?”
“Đúng đó! Bảo Nhi thật là xấu nha, nương tử…”
Thối tướng công, bây giờ đã để cho Bảo Nhi lấn lướt, mai này rồi sẽ sao đây? La Chẩn chộp một cái liền bắt được cái cục thịt mập kia, vỗ bộp một cái lên cái mông núc ních. “Ngoan ngoãn, đừng động!”
“Oa hắc…” Bảo Nhi mặc dù vẫn giống như con trùng nhỏ loi nha loi nhoi nhưng cũng rất thức thời nằm úp sấp xuống, ôm đầu gối mẹ mà gặm gặm, để mặc mẹ hắn đem quần lót, áo tơ nhỏ trùm lên thân mình trần trùng trục của mình.
“Nương tử, tại sao Bảo Nhi nghe lời nương tử, không nghe lời Chi Tâm a?”
“Bởi vì nếu Bảo Nhi không nghe lời, ta sẽ đánh cái tên tiểu tử thúi này.” Giơ bé lên, La Chẩn khẽ cắn một cái trên cái má nho nhỏ phúng phính. “Bảo Nhi, không nghe lời phụ thân cũng sẽ đánh nha.”
“Ah ha ha!” Tiểu thiếu gia Bảo Nhi chuyên bắt nạt kẻ yếu đắc ý khoe ra mấy cái răng sữa mới mọc, lấy bàn tay nhỏ bé mềm mập vỗ vỗ lên gò má trắng mịn của mẹ để lấy lòng nịnh bợ.
“Nương tử, Bảo Nhi thật là xấu. Bảo Nhi nghe lời nương tử, không nghe lời Chi Tâm. Chi Tâm thật đáng thương…”
Người nào đó không cam lòng khi bị con trai tranh mất sủng ái, chen cái mặt đẹp trai vào dưới mắt nương tử, “Nương tử cũng thương thương Chi Tâm nữa…”
La Chẩn chăm chú ngắm nhìn hai dung nhan tuấn mỹ một lớn một nhỏ trước mặt, đột nhiên lại nghĩ đến chuyện đã làm cho Khởi nhi tức giận liền đâm ra ẩn nhẫn phiền muộn, nói: “Tướng công, chàng có thật không nhìn thấy bộ dáng tuyệt đẹp của Phạm Dĩnh à? Ở trước mắt chàng, Phạm Dĩnh thật chỉ là dưới dạng một con hồ ly à?”
Chi Tâm gãi đầu, “Phạm Dĩnh à, Chi Tâm nhìn thấy không phải là hồ ly a.”
“Hả?” La Chẩn có chút bất ngờ ngoài ý muốn, “Vậy chàng làm sao biết được nàng là hồ ly?”
“Nàng là hồ ly không có sai nha, nàng vốn chính là một con hồ ly mà.”
“Ý chàng là khi chàng nhìn thì không thấy một con hồ ly, nhưng chàng biết nàng ấy là một con hồ ly?”
“Đúng rồi đó, nương tử thật thông minh.”
“Nếu chàng nhìn thấy không phải là con hồ ly, vậy chàng không cảm thấy Phạm Dĩnh rất đẹp sao?”
“Đúng là rất đẹp nha.”
Cho nên, hai mắt của tướng công cũng không phải là không nhìn thấy sắc đẹp độc nhất vô nhị kia? “Nếu rất đẹp, chàng không muốn ôm nàng một cái, hôn nhẹ nàng một cái sao?”
“Không muốn nha.” Chi Tâm cau hàng lông mày xinh đẹp lại, gò má phồng cao lên. “Nàng cũng không phải là nương tử, Chi Tâm sẽ không hôn nàng. Hơn nữa, nàng không có đẹp như nương tử Chi Tâm, nương tử Chi Tâm đẹp nhất nha.”
Bởi đột nhiên xảy ra ôn dịch nên La Chẩn ở lại nhà mẹ gần ba tháng.
Đến đây vào giữa hè, khi quay về đã là mùa thu mát mẻ.
Hôn sự của Chi Hành và Đoạn nhi coi như là thành, chỉ đợi ngày tốt năm sau để thành hôn, về phần Khởi nhi… đành phải nói một câu, mỗi mố


Old school Easter eggs.