Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

người phàm trần không sai, nhưng lúc còn nhỏ đã bị tai họa xâm nhập vào thân thể, khiến tâm trí si ngốc. Trước đây Quốc sư không xem xét bởi vì mầm tai hoạ trước đó còn ẩn núp chưa xuất hồn, nay nó đã phát triển yên ổn mới xuất hiện hiện tượng kỳ lạ.
Vì vậy, Quốc sư tạm giữ Lương Chi Tâm ở trong cung, muốn làm phép trừ tai họa kia trong cơ thề. Một khi đã trừ hết đương nhiên sẽ để cho Lương Chi Tâm bình yên về nhà. Ngươi thân là thê tử, vì phu quân mà sầu lo là lẽ thường tình, khó tránh khỏi tâm trạng thất thường.
Bổn cung hiện tại cam kết với ngươi, việc của Lương Chi Tâm sẽ không liên lụy đến Lương gia. Ngươi cứ quản lý công việc như bình thường, từ từ đợi việc trừ bỏ tà ma xong sẽ đưa tướng công ngươi về nhà, không nên hành sự như vậy mà phá hủy tương lai của Lương gia.”
La Chẩn quỳ xuống đất cung kính nói: “Dân phụ thật sự sợ hãi. Từ khi tướng công bị Quốc sư bắt đi, cả thành đều đồn đại ầm ỹ rằng tại Lương gia có yêu ma, tôi tớ cao thấp ở Lương gia đều sợ hãi mà tìm đi nơi khác, cả Lương phủ luôn ở trong trạng thái hoảng sợ lo âu thường xuyên. Dân phụ thật bất đắc dĩ mới phải tìm cao nhân đắc đạo trong thiên hạ với mong muốn bảo vệ việc buôn bán của Lương gia, gia đình bình an.”
“Chuyện này…” Trên mặt Quốc hậu hiện lên sự thương xót đồng cảm, thở dài nói. “Nói như thế đúng là đã làm khó một phụ nữ mảnh mai như ngươi. Quốc sư là người có tu vi cao nhất ở Hàng Hạ quốc, Bổn cung sẽ xin Quốc sư làm phép tẩy uế để mọi người hiểu rõ sự việc vấn đề cho Lương gia. Trước mắt, Lương gia đang trong thời buổi rối loạn, ngươi đừng làm cho người ta có thêm cảm giác sai lệch.”
“Quốc hậu đã có lời, dân phụ tất nhiên sẽ tuân mệnh, như vậy dân phụ có thể cả gan xin Quốc sư giá lâm đến Lương trạch trong một ngày gần đây để làm phép cho Lương gia được không?”
Quốc hậu cho phép, La Chẩn khấu tạ, đáy mắt tràn đầy dự tính kiên quyết: nàng không muốn lưới rách cá chết, nhưng cũng không ngại ngọc đá cùng vỡ……
“Tiểu thư, người vừa vào cung liền có người đến đáp ứng bố cáo.”
“Lại bị em một cước đá ra khỏi viện?”
Hoàn Tố le lưỡi. “Có nô tỳ thiếu chút nữa bị người ta một cước đá ra khỏi viện thì có á.”
“A?” La Chẩn nổi lên một tia hứng thú. “Người đâu?”
“Đang ở đại sảnh uống trà, hơn nữa…” Hoàn Tố ghé sát vào chủ tử nhỏ giọng nói. “Hắn đã phát hiện ra Phạm Dĩnh ở trong hầm ngầm.”
La Chẩn híp mắt, “Dẫn ta đi gặp hắn!”
“Không cần, Lương Thiếu phu nhân, bần đạo ở chỗ này.” Trâm cài bằng gỗ, đạo bào màu xám râu dài đến ngực, kiếm đeo trên lưng, nói là tiên phong đạo cốt cũng không quá. Nhưng trên mặt không có khí chất bình lặng của người xuất gia mà trong ánh mắt sáng quắc kia ẩn chứa sự lợi hại sắc bén.
“Đạo trưởng xưng hô như thế nào?”
“Bần đạo Khứ Ác.” (trừ bỏ tội ác)
“Vậy Khứ Ác đạo trưởng sẽ trừ yêu?”
“Chí hướng của Bần đạo bình sinh chính là tận trừ những gì thuộc về yêu quái.” Khứ Ác lão đạo mỉm cười thâm thúy. “Vả lại bần đạo còn biết Lương Thiếu phu nhân dán thông báo tìm người trừ yêu quái nhưng không phải là vì muốn trừ cái vị đang ẩn trong hầm ngầm của Lương gia kia.”
La Chẩn đưa tay mời. “Mời đến phòng khách nói chuyện.”
“Bần đạo cùng Lương công tử phải nói là cố nhân.” Trong phòng khách, sau khi an tọa. Khứ Ác đạo trưởng chậm rãi nói:
“Lúc Lương công tử ba tuổi, là lúc có duyên gặp mặt với bần đạo một lần. Năm đó, bởi vì một câu nói của bần đạo mà khiến cho Lương công tử cùng Lương Thiếu phu nhân mới có mối Lương duyên đầy trắc trở thế này. Thật ra, Lương Thiếu phu nhân cũng là cố nhân bần đạo. Lúc đó, bần đạo sờ cốt(*) cho Lương công tử, Lương Thiếu phu nhân đang được ẵm trong tay lệnh đường bàng quan nhìn xem đấy.”
(* sờ cốt: một dạng bói toán tương lai thông qua việc sờ nắn, xem xương cốt của người được đoán)
Lúc tướng công ba tuổi, vị đạo trưởng này chính là người đã đưa ra kết luận tướng công là trời sinh ngốc nghếch?
“Bần đạo chu du thiên hạ vô tình gặp được Lương công tử. Khi đó thật sự vui mừng vô cùng. Một người được tài năng thiên phú như thế, đã vậy lại có phúc khí tràn đầy, thật là hiếm thấy. Nhưng bần đạo lại lo ngại trời xanh lấy tuổi thọ ngắn ngủi để đổi lại, nên đặc biệt tại thời điểm đó — lúc chưa thể đoán trước được tương lai của một con người, đã cắt bớt đi thần trí để Lương công tử hơi si ngốc một chút, nhằm lấy những tiếng cười nhạo của thế nhân mà làm tăng tuổi thọ cho hắn.”
“Vậy theo ý kiến của đạo trưởng, vị Quốc sư kia thật sự xem tướng công nhà ta là yêu nghiệt?”
Khứ Ác vuốt râu cười một tiếng, “Lương Thiếu phu nhân cực kỳ thông minh, không phải là đã nghĩ ra rồi sao?”
La Chẩn lắc đầu nhăn mày, “La Chẩn phàm phu tục tử, mặc dù nghĩ được một nhưng không nghĩ tới hai, ít nhất cũng không thể thăm dò được Quốc sư rốt cuộc có rắp tâm gì đối với tướng công nhà ta.”
“Thất phu vô tội, hoài bích có tội.”(*) Khứ Ác trầm giọng nói. “Mặc dù Lương thiếu phu nhân vì bảo vệ Lương công tử mà ‘bưng kín miệng bình’, nhưng dị năng của Lương công tử vẫn là ngọn ngành của tai họa.”
(* Thất phu vô tội, hoài bích có tội: Kẻ thường dân