Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

ướng công, để cho vợ chồng chúng ta đoàn tụ có được không?”
“… Ngươi… Nếu tướng công nhà ngươi thật sự vô tội tất nhiên chẳng cần sợ cái gì! Cho tới bây giờ hắn vẫn không thể ra tù, đủ để thấy rõ ràng Bổn vương cũng đâu có xử oan cho hắn!”
“Coi như tướng công nhà ta quả thật là yêu là quái là ma là quỷ, nếu hắn chưa từng hại người, vậy chính là vô tội!” Đôi má thanh tú của La Chẩn như đọng cả tầng băng sương. “Nếu Vương gia là người chính nghĩa đến như thế, vì sao ngươi còn tự ý thả Phạm Dĩnh sau lưng Quốc sư quý quốc?”
“Vì muốn cứu tướng công nhà ngươi mà ngươi không tiếc hy sinh người khác?”
“Đúng vậy, ngó đi ngó lại, chẳng lẽ Vương gia cũng không giống như thế sao?”
Hàng Niệm Nhạn chưa từng chịu người khác quát mắng đến như thế nên sắc mặt xanh đen muốn nổi cơn tức giận, nhưng lại nghe La Chẩn càng nói câu chữ càng sắc bén, khí thế bức người:
“Vương gia luôn miệng chỉ trích người khác gian trá hèn hạ, vậy ngài hành động tự tung tự tác thì chẳng lẽ không thẹn lúc ngẩng mặt nhìn đời? Liệu ngài có thể thản nhiên mà nói với thánh nhân trong lòng ngài rằng việc ngài chỉ điểm và xác thực tướng công nhà ta quả thật chỉ là vì chính nghĩa trong lòng ngài chứ không có chút nào vì lợi ích cá nhân không?”
“Ngươi……”
“Có hành vi của tiểu nhân mà còn muốn tìm một cái cớ quân tử để biện hộ cho chính mình, đây có phải chính là sự thật mà Vương gia cố giữ lấy?”
Miệng lưỡi bén nhọn của nữ nhân này đâm thẳng vào góc tối âm u sâu trong lòng khiến cho Hàng Niệm Nhạn khó chịu đến cực điểm. Bỗng hắn bật ra một tiếng gầm thét:
“Nếu tướng công nhà ngươi thật sự vô tội. Bổn vương sẽ toàn lực cứu hắn, mà ngươi không nên sai khiến Phạm Dĩnh làm chuyện ngu xuẩn!”
“Vương gia chưa chắc làm được.”
La Chẩn mặt mày đầy vẻ khinh thường. “Cửu Vương gia ngay cả gặp mặt tướng công nhà ta mà cũng không gặp được, ngài thì có năng lực gì?”
“Cửu vương đệ chi là một Vương gia nhàn rỗi kém cỏi, gặp phải chuyện bị tiểu nhân gây khó dễ cho là chuyện thường. Bổn vương tất nhiên khác biệt rồi!”
Hàng Niệm Nhạn lửa giận hừng hực, phẩy tay áo bỏ đi.
La Chẩn cố gắng kích động làm Lục Vương gia tức giận ngất trời, nhưng vẫn không có khả năng thay đổi bất cứ chuyện gì. Hàng Niệm Nhạn đúng thật là nói được làm được, tìm Quốc sư cật vấn tiến triển sự việc, nhưng Quốc sư đưa lời khéo léo lảng tránh, đồng thời cũng nhẹ nhàng cự tuyệt đề nghị muốn gặp “Yêu phạm” của Vương gia.
Lúc Ngọc Thiều công chúa báo tin này thì La Chẩn cũng đã thất vọng hết sức rồi, chuyện này chẳng qua cũng chỉ khẳng định thêm một lần nữa địa vị chí tôn của Quốc sư ở Hàng Hạ quốc mà thôi. Nàng cần phải tìm lối tắt khác.
“Hồ Tộc từ lúc sinh ra đã có khả năng đọc được tâm trí của con người, con lừa ngốc kia là có tâm địa khác chứ không có nghiêm nghị chính trực như hắn vẫn tỏ vẻ, hắn nhất định là có mưu đồ gì đó đối với ân công. Tức là nói, hắn đã dự đoán được rằng có gì đó trên người ân công.”
Trước đây, như đã tuyên bố, Phạm Dĩnh đã một mình tìm đến đấu với Quốc sư. Một hồi đại chiến đó hẳn nhiên là kinh người, người ở thế giới phàm tục không thể nào thăm dò hiểu rõ được. Cái mà người phàm quan tâm chính là trận đại chiến này có mang đến kết quả như hy vọng không mà thôi.
Phạm Dĩnh lúc đi có đề phòng nên đúng là Trảm Yêu kiếm của Quốc sư không thể làm hại được nàng, nhưng nàng cũng chỉ có thể bảo toàn thân thể mà rát lui. Nhưng cho dù “yêu quái thực sự” đã ra mặt rồi mà vẫn không đổi được bình an cho Chi Tâm nên càng khiến cho La Chẩn mất đi kiên nhẫn cuối cùng.
“Chi Hành, đệ đi dán bố cáo: Lương trạch gần đây gia sự không yên, quỷ quái quáy phá, cần tìm cao nhân trong thiên hạ. Phàm người nào có tài cán có thể trấn quỷ đuổi yêu cho Lương trạch thì tiền thưởng là một trăm vạn lượng; người nào có thể trảm quỷ trừ yêu thì tiền thưởng năm trăm vạn lượng!”
“Đại tẩu……” Lương Chi Hành chăm chú nhìn nét mặt quyết đoán ‘được ăn cả ngã về không’ của nàng, rồi kính cẩn gật đầu, “Được. Chi Hành đi ngay!”
Vì cứu tướng công, đồ cưới của nàng cùng tất cả tài sản Lương gia đều dốc ra hết một lần! Nàng nghĩ và làm như thế, Chi Hành cũng không có ý phản đối, bởi vì đối với họ, Chi Tâm còn trân quý hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này cộng lại.
Trọng thưởng được ban bố, tất nhiên phải có dũng phu, huống chi treo thưởng lớn như vậy lần đầu tiên mới nghe. Bố cáo dán ra, khắp thành náo động, người đến ứng thí rất nhiều. Thế nhưng có rất ít người có sức mạnh thực sự, ngay cả tam chiêu ngũ thức của Hoàn Tố mà cũng đánh không lại, đừng nói đến chuyện thử một lần đạo lực pháp thuật với Phạm Dĩnh.
Lương gia dù sao cũng là hoàng thương, làm những việc kinh thiên động địa như thế không khỏi rêu rao thiên hạ. Năm ngày sau, chuyện này kinh động đến Quốc quân Hàng Hạ quốc, ngài liền hạ chiếu triệu kiến chủ sự Lương gia là Lương Đức vào cung. Nhưng sau lại biết Lương Đức ôm bệnh phải tới nước khác để tĩnh dưỡng, vì vậy Quốc hậu cho đòi dâu cả Lương gia – La Chẩn yết kiến.
“Bổn cung đã nghe Quốc sư bẩm báo qua: xác thực Lương Chi Tâm thân thể là