Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.

ộ diện lần nào nữa. Có lẽ hắn đang ở trên Đỉnh Phiêu Miểu lặng lẽ chờ cho năm tháng trôi qua. Nếu có thể được như thế tốt quá rồi, nàng cầu còn không được.
“Ân công nương tử, Phạm Dĩnh đi Đỉnh Phiêu Miểu một chuyến để thăm dò một chút hành tung trước mắt của phụ thân, cũng là để tránh cho ngài suốt ngày phải thấp tha thấp thỏm vì chuyện này.”
La Chẩn cõi lòng đầy cảm kích với phần dụng tâm này. Phạm Dĩnh cứ hễ mở miệng là đều dùng cách gọi “ân công nương tử”, nhưng so ra thì mình nợ người ta nhiều hơn mới phải chứ? Trước đây đã dốc sức giúp đỡ trong chuyện của Diêu Y Y, sau đó giúp lừa dối Tấn Vương, vừa mới đây, khi trận ôn dịch mới xảy ra thì bảo vệ và đưa gia quyến nhà mình rời xa khỏi chỗ này; cho đến lúc sau này lại gặp chuyện Chi Tâm bị giam, nàng ấy bôn ba khắp nơi, không tiếc đem thân dính vào nguy hiểm, thiếu chút nữa đưa cả tính mạng…
“Từng chuyện từng chuyện tình nghĩa sâu đậm đến thế không thể chỉ vì một chuyện của kiếp trước mà có thể một mực coi như không có Phạm Dĩnh, ngươi bảo trọng…”
“…Nàng chung quy cũng trở về thôi chứ gì?”
Giữa ban ngày ban mặt, La Chẩn đầu tiên là hướng lão Thiên gia xin xá tội, rồi nói: “Lương phủ không phải là nhà của nàng, nàng có gì cần thiết ở đây đâu mà phải nhất định quay về?”
“Nàng không trở lại nữa ư?!”
“Cũng không nhất định là sẽ không trở lại. Bất quá, ai biết đó là lúc nào? Nàng trường sinh bất lão mà, không chừng vài chục năm sau nàng mới nhớ tới mà hiện thân lại thăm viếng, vẫn giữ vẻ thanh xuân diễm lệ như cũ, mà ta và ngươi lúc ấy là những kẻ đã đầy vẻ gió sương của tuổi già.”
“Đúng nha.” Chi Tâm chớp mắt, gật đầu, “Phạm Dĩnh sẽ không già, Lục Lục ngươi quá già rồi, Phạm Dĩnh sẽ không cần ngươi.”
Mặt Hàng Niệm Nhạn lần lượt thay đổi hết xanh lại trắng.
Chi Tâm lại vui vẻ ra mặt, dựa sát vào thê tử ngồi xuống, “Hi, nương tử sẽ không buông tay. Chi Tâm có già như phụ thân, nương tử cũng sẽ muốn Chi Tâm, có phải không nương tử?”
La Chấn nhếch miệng mỉm cười, “Khi chàng già như phụ thân thì ta cũng sẽ già như mẫu thân mà. Chẳng qua là ta hy vọng tướng công già nhanh hơn ta một chút.”
“Tại sao vậy nương tử?”
La Chấn nửa thật nửa giả, “Bởi vì tướng công dáng dấp rất đẹp trai, chỉ khi nào tướng công già trước rồi thì ta mới có thể yên tâm già sau nha.” Bằng không, sẽ phải mất công đuổi những thứ hoa đào này kia ra ngoài sao?
“Nương tử, Chi Tâm đẹp trai hả?”
“Dĩ nhiên, tướng công của ta đẹp trai nhất.”
“Hi, nương tử đẹp nhất, Chi Tâm thích.”
Thâm ý của nữ nhân này là muốn hắn ở đây mà thưởng thức phu thê bọn họ chàng chàng thiếp thiếp ngọt đến phát ngấy sao? Hàng Niêm Nhạn quay đầu bước đi.
“Lục Vương gia.”
“Còn việc gì nữa?”
La Chẩn lấy tướng công làm đệm, thoải mái dựa vào, “Phạm Dĩnh bị ngươi tổn thương vừa sâu vừa nặng, đến nỗi mấy kiếp mấy đời cũng không chân chính khỏi hẳn.
Nếu ngươi muốn chiếm được trái tim của nàng một lần nữa thì cần phải trả giá, mà phải trả giá tuyệt đối lớn hơn cái mà ngươi muốn bỏ ra. Nếu Vương gia vẫn xem thể diện của mình quan trọng hơn những thứ khác, hay là nên sớm buông tay thì tốt hơn đấy.”
“Đúng nha đúng nha, nếu ngươi không làm giống như Chi Tâm, thì sẽ không đuổi kịp để lấy Phạm Dĩnh làm nương tử đâu.”
La Chẩn mỉm cười liếc mắt, “Thối ngốc tử, giống chàng cái gì?”
“Chi Tâm yêu thương Trân nhi a, Chi Tâm hiểu rõ Trân nhi nhất, Lục Lục phải thương yêu Phạm Dĩnh giống như Chi Tâm thương yêu nương tử mới được nha.”
“Sao ta không cảm thấy chàng hiểu rõ ta nhất nhỉ?”
“Đau đau đó, nương tử phải cảm thấy chứ.”
“Không cảm thấy.”
“Đau, cảm thấy.”
“Không cảm thấy.”
“…Ai da, nương tử khi dễ Chi Tâm!”
La Đoạn chuyến này đi thăm tỷ tỷ cùng Chi Hành, kiếm được tiền đầy ví, lại vô cùng sung sướng đầm đìa khi dạy dỗ được hai ả háo sắc kia dám mơ ước Chi Hành, tất nhiên là rất đắc ý phấn chấn.
“Tỷ tỷ, Khởi nhi, khi ta trở về sẽ lập tức gửi tới đây nhóm hàng thứ hai mà Triều công tử đặt. Các ngươi phải nhớ, ta với hắn viết rất rõ ràng trên văn kiện là phí chuyên chở sẽ do hắn trả, lúc thu tiền không được quên đâu nha.”
La Khởi cong cong đôi mi thanh tú nói: “Nhị tỷ, so ra thì dường như muội tính toán bạc khá hơn nha.”
La Đoạn cong môi xinh hồng hồng trả lời: “Nhưng ta sợ nhóc tam nhà ta thấy sắc óc khờ, rồi quên tính một khoản này đấy thôi.”
“Xì, chẳng lẽ bổn cô nương chưa từng thấy qua nam tử có sắc à?”
“Nhưng vị Triều công tử này chẳng những có sắc mà còn có lòng đoạt sắc nha, đối với nhóc tam nhà ta cứ như là hổ rình mồi vậy.”
“Nhị tiểu thư yên tâm, bổn cô nương định lực siêu quần, tất nhiên không bị sắc đẹp mê hoặc, sẽ bảo vệ mỗi một văn tiền của La gia.”
La Chẩn thấy Chi Hành đang nói lời từ biệt với Chi Tâm nhưng đã nhíu lông mày vẻ mặt bất đắc dĩ, thiện tâm thích thú nhắc nhở, “Đoạn nhi nên lên đường đi thôi.”
“Tỷ tỷ đuổi muội hả? Tỷ với Bảo nhi giống y nhau, đều hết yêu Đoạn nhi rồi! Thối Bảo nhi, di di phải đi, ngươi còn toét miệng cười cái gì, uổng công yêu thương ngươi, cái đồ lang sói giả thỏ này!”
Hoàn Tố hiền