Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
muốn người bảo vệ không nhất định là người hô phong hoán vũ, không gì không làm được, mà chủ yếu là một người luôn một lòng một dạ muốn bảo vệ mình, luôn có dũng khí sẵn sàng ngăn ở trước mặt mình thời thời khắc khắc. Một khi có việc gì thì cũng không để cho nữ tử ấy phải một mình đối mặt, như thế đã đủ rồi. Về phần tuy có lòng nhưng lực không đủ thì lại liên quan đến thời vận, liên quan đến mệnh số, cứ tuỳ theo thiên mệnh là tốt rồi.”
“Cho dù bởi vì hắn không bảo vệ được ngươi mà ngươi có thể gặp bất trắc ư?”
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng như không, nhưng ánh mắt lại vững như bàn thạch, “Khi hắn không bảo vệ được ta thì tất nhiên là tính mạng chính bản thân hắn cũng không bảo vệ được. Nếu hắn có chuyện, ta há có thể sống một mình sao?”
Phạm Trù biến sắc dữ dội. Từ miệng nàng đã từng nhiều lần phát ra những lời những câu làm hắn đau lòng, làm hắn buồn bực, làm hắn thẹn quá hoá giận, nhưng riêng một câu này đã khiến cho ngũ tạng của hắn như ngâm trong hàn băng, giá lạnh thấu tim phổi. Rét lạnh khiến cho thanh âm của hắn run rẩy, “Ngươi… ngươi thế mà sẽ vì một nam nhân không bảo vệ được ngươi mà đi tìm cái chết sao? Ngươi…”
“Ai nói Chi Tâm không bảo vệ được nương tử?” Chi Tâm nghe tới nghe lui, đều là những lời mà phụ thân Phạm Phạm dùng để khích bác nương tử rời mình đi, vì vậy thở hổn hển thét lớn: “Phụ thân Phạm Phạm, Chi Tâm có thể bảo vệ nương tử!”
Phạm Trù cười lạnh, “Phong Thần không ở bên cạnh ngươi, ngoại trừ việc tự mình cậy mạnh, ngươi còn có thể làm được gì?”
“Hừ.” Chi Tâm quắc mắt nhìn trừng trừng, “Chi Tâm ghét ngươi, Tiểu Ngọc tỷ tỷ cũng ghét ngươi. Trước kia ngươi khi dễ muội muội của Tiểu Ngọc tỷ tỷ, làm cho nàng thương tâm giống như Trân nhi lúc trước. Tất cả các Hoa tỷ tỷ đều chán ghét ngươi!”
“Tướng công?” La Chẩn khẽ nhăn mày: sao ngốc tử đột nhiên nói sang hướng khác?
Phạm Trù nhăn lại mày kiếm, “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”
“Tất cả mọi người đều ghét ngươi, mọi người đều kêu Chi Tâm giúp họ hả giận! Tiểu Ngọc tỷ tỷ, Bạch Lan tỷ tỷ, Phù Dung tỷ tỷ, Dâm Bụt tỷ tỷ…”
Đang lúc La Chẩn lo lắng tướng công nhà mình sẽ bị một chuỗi dài ‘tỷ tỷ’ làm mệt chết, Chi Tâm giơ cánh tay thét lên, “Tiến lên!”
Phạm Trù vừa mới chau mày đã thấy bốn phương tám hướng hoa khí bắt đầu khởi động, tụ hợp kéo đến, mà giữa hoa khí ngậm khí cụ sắc bén sáng quắc, tập trung vào đúng chỗ mình. Hắn tung người lên ngọn cây, trầm giọng nói: “Đều là người tu đạo, vốn là nước sông không phạm nước giếng, các vị thật sự muốn nghe lời sai bảo của một kẻ phàm nhân tục tử mà làm mất thể diện sao?”
“Hừ, các tỷ tỷ đã muốn đánh ngươi từ lâu. Ngươi tổn thương rất nhiều tỷ muội của các nàng, ngươi đáng bị đánh, chính các tỷ tỷ muốn cho Chi Tâm gọi các nàng tới!”
“Các nàng không phải là đối thủ của ta.”
“Ô! Vậy…” Chi Tâm gãi gãi đầu, “Sói ca ca, sói tỷ tỷ, các ngươi giúp các Hoa tỷ tỷ đi…”
Liên Lụy Quân Đau
Hoa cỏ nhất tề trỗi dậy, đàn thú hú dài vang dội, vạn vật chờ phân phó, nếu đại chiến thật sự xảy ra, núi này chắc chắn sẽ bị phá hủy…
Phạm Dĩnh đã chạy đến bên cạnh La Chẩn, giọng vội vàng: “Chẳng lẽ ngài thật sự muốn xem hai người bọn họ đánh nhau? Đao kiếm vô tình, dù ai bị thương cũng đâu phải là mong muốn của ngài đúng không?”
La Chẩn thở dài, “Vậy theo ngươi nên làm thế nào mới có thể hòa giải? Ngươi nên hiểu, ta nói hòa giải ở đây là nói phụ thân ngươi phải buông tay, để cho ta cùng tướng công nhà ta sống yên ổn qua ngày.”
“… Ngài thật sự kiên quyết muốn rời khỏi cha đến thế sao? Không hề còn một tia lưu luyến nào ư?”
Lúc ngươi bị lửa thiêu thì nàng lấy thân thay thế, không chỉ vì giải thoát cho chính mình, mà còn muốn cho ngươi nhớ kỹ người thân nhất của ngươi chết dưới tay ai, để cho ngươi rời xa nam nhân nhất định sẽ mang thương tổn cho ngươi. Một trái tim đã chết, ngươi còn muốn để cho nàng tiếp tục sống tiếp những năm tháng trong kiếp hoạt tử nhân* sao?”
(*người thực vật)
Phạm Dĩnh cúi đầu không nói, La Chẩn cũng không thuyết phục tiếp nữa, đi tới bên cạnh Chi Tâm đang cùng Phạm Trù bốn mắt cân lượng nhìn nhau, “Tướng công, chàng tới đây thì người nào sẽ cho Trân nhi dùng Thu Hồn Thảo?”
“Lão đầu thúi và Hoàn Tố sẽ cho Trân nhi ăn, Phong ca ca cùng Phong bá bá sẽ làm cho Tiểu Hoàng nở hoa nha.”
La Chẩn thản nhiên, “Tướng công an bài được thỏa đáng như thế, nên thưởng.”
“Hi.”
Trên trán Phạm Trù đột nhiên nổi lên nhiều sợi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi… Ngươi dùng thanh âm đó, dung mạo đó để kêu kẻ ngu kia là tướng công, ngươi thật làm được như vậy sao?!”
“Chẳng phải ngươi đã đoán được mục đích tại sao ta lại ưng thuận mà xa hồn sao?” La Chẩn lại trở nên lạnh lùng, “Ta chính là muốn dùng dung mạo này, thân thể này để làm cho ngươi chết tâm đó. Nếu có cơ hội, ta cũng không ngại phá hủy thể xác đã sớm nên trở thành cát bụi này.”
Một ý ác độc hiện lên trong mắt Phạm Trù, “Ngươi dám!”
La Chẩn như chợt tỉnh ngộ nhíu mày cười, nói: “Thì ra ở trong lòng