Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.

g đã thấy được ý đồ của hắn, cố ý lấy chiêu dính chiêu mà dây dưa. Phạm Trù thoát thân không được, chỉ đành phải cất giọng rống dài, “Trân nhi, gạt bỏ tạp niệm, khí vòng quanh thân, tụ vào song chưởng!”
Cái gì? La Chẩn vốn đang xê dịch tránh bị người bắt, hắn kêu như thế làm nàng phân tâm lắng nghe, thân thể vốn đã khó điều khiển lúc này lại ngừng lại nên một cánh tay tức thì bị người khác cầm lấy kìm chặt. La Chẩn cả kinh, vì thế hợp lực để xoay người tránh đi, liền nghe thấy tiếng vang của quần áo trắng bị xé rách, một bên ống tay áo bị xé xuống hơn phân nửa.
“Lớn mật!” Lúc này sắc mặt Phạm Trù trở nên âm lãnh, trường kiếm đã bức lui đối thủ, muốn đi cứu trợ “ái thê”.
“Họ Phạm, muốn chạy à? Sợ phải không? Sợ thì trước tiên dập đầu cho Nghiêm mỗ một cái rồi đi cũng không muộn!” Nghiêm Minh tất nhiên đuổi dính theo không tha, miệng còn lớn tiếng giễu cợt. Phạm Trù trầm mặt không trả lời một chữ, chỉ khép lại ba ngón cái, trỏ, giữa của bàn tay trái, chém ra mạnh mẽ.
“Tam Muội chân hoả?” Nghiêm Minh mặt mày thất sắc, cuống cuồng không ngừng thay hình dạng đổi vị trí để tránh sát chiêu, miệng mắng to, “Họ Phạm hèn hạ, dám ra chiêu giết người à?!”
Đối thủ bị thua, Phạm Trù cũng không thừa dịp mà truy đánh, phi thân về hướng La Chẩn để cứu viện.
Đúng tại lúc này…
“Trân nhi?” Chi Tâm từ trong đám cây cảnh chui ra, con ngươi hết nhìn đông lại nhìn tây, ngạc nhiên vô cùng, “Nàng ở đây đánh nhau với người khác nha.”
“…Chàng đi vào trong rừng cây, đứng im đừng di chuyển!” Ngốc tử mới vừa nói Phong Thần không có ở quanh đây, tất nhiên phải tránh càng xa càng tốt.
“Trân nhi…Trân nhi!”
“Trân nhi cẩn thận!”
Hai tiếng kêu hoảng hốt, một là của Chi Tâm một là của Phạm Trù.
Vừa mới rồi, bởi vì sự xuất hiện của tướng công nên La Chẩn hơi chút thất thần, dưới chân di chuyển chậm một bước, chưởng của đối phương đã tới mặt.
Phạm Trù cách không điều lực, chụp vào sau gáy của kẻ tập kích, mà Chi Tâm thì lập tức oa oa nhào tới, há môi mỏng ra cắn xuống.
“Aaaa…” Kẻ đang la lớn vì đau tất nhiên là kẻ bị cắn, một bàn tay bị người ta gắt gao cắn giữa hai hàm răng, không đau sao được? “Cha, không phải là nói đến giỡn chơi với Phạm thúc thúc một chút thôi sao, sao chơi thật vậy nè? A a, ngươi, tên này sao còn không nhả ra! Ta đá chết ngươi…” một phen túm xuống tìm kiếm phía dưới, Chi Tâm bị chộp vào giữa ngực.
“Tướng công!” La Chẩn tức giận nổi lên, ôm lấy Chi Tâm thuận thế chuyển người một cái, tránh được một cước.
“Chi Tâm cắn chết ngươi, cắn chết ngươi, ngươi dám đánh nương tử… Trân nhi, không phải sợ, Chi Tâm bảo vệ nàng… Ui ui, ngươi không phải là nương tử kia, ngươi không nên ôm Chi Tâm như vậy.”
Thối tướng công, lúc này đây nàng thật sự đồng ý cho hắn ôm. “Tướng công, không phải ta đã bảo chàng tránh qua một bên ngoan ngoãn im lặng đừng động đậy sao?”
“Có người đánh Trân nhi, Chi Tâm không thể trốn nha… Ui ui, ngươi buông Chi Tâm ra, Chi Tâm không thể ôm Trân nhi này…”
Nhìn ngốc tử mặt đỏ như gấc, vừa đẩy vừa cự tuyệt, La Chẩn không biết nên khóc hay nên cười, đưa môi hôn nhẹ một cái lên trán của hắn, “Ngay lúc này thì Trân nhi sẽ không trách chàng.”
“Không được, không được, ngươi không được hôn Chi Tâm… Hôn nữa, Chi Tâm tức giận đó.” Chi Tâm chui ra khỏi khuỷu tay ôn hương nhuyễn ngọc, rất chi là mâu thuẫn, “Ngươi là nương tử, cũng không phải là nương tử, ngươi không phải là nương tử kia, Chi Tâm không thể hôn a…”
Aiz, vì sao nàng lại có tướng công đáng yêu như thế…
“Trân nhi, ngươi đủ rồi đó!” Một phen an bài tỉ mỉ, cái mà Phạm Trù muốn không phải là một kết quả như thế này.
La Chẩn quay đầu nhìn lại, mỉm cười thờ ơ, “Ngươi an bài tuồng diễn này là muốn dùng khổ nhục kế hay là muốn anh hùng cứu mỹ nhân?”
“Đều-không-phải.” Phạm Trù mắt bắn ra những tia nhọn hoắc, rít qua kẽ răng từng chữ lạnh lùng.
“Như vậy là muốn cái gì?”
“Ta muốn để cho ngươi thấy rõ sự thật.”
“Xin lắng tai nghe.”
“Hắn ngay cả năng lực bảo vệ ngươi cũng không có. Nếu gặp phải một bọn bắt cóc thật, sợ rằng hắn đã nhanh chóng chết dưới tay đối phương. Một nam nhân không thể bảo vệ ngươi, ngươi còn muốn hắn làm chi?!”
La Chẩn cảm thấy thật buồn cười, đầu đẹp lắc lắc, “Không hổ là một đời tình thánh, ngươi thật sự hiểu rất rõ nữ nhân ha.”
“Ngươi…”
“Trên đời này, đúng là nữ nhân đều muốn có một nam nhân cường tráng tới bảo vệ mình. Nữ tử nào mà lại không muốn có một nam nhân luôn bên cạnh mình từng phút từng giây để như một ngọn núi cao hùng vĩ che chở, ngăn mưa chắn gió trước mặt mình?” La Chẩn liếc mắt một cái nhìn ngốc tử nào đó đang ở cách đó không xa, muốn đi lại không đi, muốn lưu lại thì sợ nàng vô lễ với hắn, cười tươi tắn như xuân về hoa nở, nói:
“Nhưng mà Phạm cư sĩ chớ quên, trên đời này những người có võ nghệ cao cường thần thông quảng đại giống như các hạ, hay là những nam tử có quyền thế hiển hách uy nghi dù sao cũng là số ít. Những nam tử dân gian tầm thường phàm trần kia chẳng lẽ đều không có quyền lấy thê tử, không có quyền có người yêu sao?
Nữ nhân