Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
nảy ra ý định trêu chọc, thản nhiên nhếch môi, kiều mị vô cùng. “Đẹp bao nhiêu? Còn đẹp hơn ta à?”
Chi Tâm nghiêng đầu nhìn người trước mắt, rất hoang mang. “Tỷ…”
“Ta như thế nào? Ta rất đẹp phải không? Còn đẹp hơn so với nương tử nhà ngươi phải không?” Dám nói một chữ “đúng” đi, xem lúc về ta sẽ trị chàng như thế nào nha!
“Không phải… Nhưng mà rất là lạ nha…” Chi Tâm chau ấn đường thành một ngọn núi nho nhỏ. “Tỷ tỷ rốt cuộc là ai vậy?”
“Ta là…”
“Nàng là nương tử của ta.” Phạm Trù vươn cánh tay kéo lấy cổ tay nhỏ nhắn của nữ nhân, mắt nhìn Chi Tâm. “Ngươi tới nơi này làm cái gì?”
Hừ! Chi Tâm nhìn hắn, lúc này gương mặt tuấn tú trở nên ngay ngắn nghiêm chỉnh, kiêu ngạo nghểnh cổ lên. “Ta tới tìm nương…” Bỗng nhiên con mắt trợn trừng lên. “ Nàng là tỷ… Nương tử?! Ê ê ê… buông ra, buông ra!”
Hắn vừa xông tới thì La Chẩn đã tự mình thoát khỏi lòng bàn tay của Phạm Trù. Lúc này nàng mới biết một chỗ tốt của thân thể này—lực đạo của Tàng Trân lớn đến xuất kỳ. Nếu có thể lập lờ đánh lận con đen đem về cơ thể hiện tại của mình, sau này muốn sửa trị tướng công nhà mình thì càng thêm thuận buồm xuôi gió nha…
“Tỷ là… nương tử sao?” Chi Tâm đem khuôn mặt trẻ thơ dán tới, tò mò quan sát.
La Chẩn như cười như không. “Chàng nói xem ta có phải hay không?”
Chi Tâm thẹn đỏ mặt. “Chi Tâm không biết, Phong gia gia không có ở đây, không thể nói cho Chi Tâm, tỷ nói cho Chi Tâm đi.”
Lòng La Chẩn lại muốn giở ý chọc ghẹo, chớp chớp con mắt, đá lông nheo qua lại. “Có phải hay không thì có gì quan trọng, chàng không cảm thấy là ta còn đẹp hơn nương tử nhà chàng sao? Ta theo chàng về nhà được không?”
Chi Tâm cau mày. “Ngươi không phải là nương tử.”
La Chẩn trừng đôi mắt đẹp. “Sao biết được là ta không phải?”
Chi Tâm bị doạ cho sợ hãi, nhanh chóng lui mấy bước, con ngươi đen trong suốt thuần khiết kinh hãi. “Chi Tâm muốn nương tử kia, nương tử này không tốt.”
Không tốt? “Thối ngốc tử, chẳng phải ta đã nói, bất kể ta biến thành hình dáng gì, chàng cũng đều phải thích đúng không?”
“…Ô ô ô, ngươi thật sự là nương tử?”
“Sao thấy được ta là thật?”
“Những lời này chỉ có nương tử và Chi Tâm biết thôi nha… Nhưng mà nhưng mà, Chi Tâm vẫn muốn nương tử kia…”
“Tại sao?”
“… Nương tử này, Chi Tâm không thể hôn nhẹ, không thể ôm một cái a.”
A? Ngoan vậy à? “Vì sao không thể hôn nhẹ, không thể ôm một cái? Ta cho phép chàng hôn, cho phép chàng ôm…” Môi nàng nhếch nhẹ lên, con mắt ngầm chứa hai đầm mị hoặc, mang đầy ý xấu cất bước tiến về phía trước.
Chi Tâm ngay lập tức lui về phía sau, gót chân vô ý dẫm phải rễ cây dài trên đất, ngã ngồi xuống. Hắn vừa lấy tay vuốt mông bị té đau, vừa chuồi chuồi lui về phía sau, mặt khổ sở kêu to: “Không thể hôn, không thể hôn, không phải là nương tử, Chi Tâm không hôn được!”
Ha, thật sự nên thêu lại bộ dáng của ngốc tử lúc này để vĩnh cửu lưu giữ, thỉnh thoảng lại lấy ra mà cắn vào để cúng tế răng cỏ một phen. “Ta cho phép chàng hôn mà còn không hôn hả? Nương tử cho phép chàng hôn đó. Tướng công, ngoan ngoãn đừng nhúc nhích…”
Chi Tâm lắc đầu, xua tay, thân thể chòi lui về phía sau từng chút một. “Không được không được, ngươi không nên lại đây. Hôn ngươi nương tử sẽ tức giận. Chi Tâm cũng sẽ tức giận. Chi Tâm không thể hôn người nào khác ngoài nương tử.”
Làm sao bây giờ? Tướng công như vậy thật làm cho nàng muốn nhào qua hôn cho thoả mãn… Chẳng lẽ, linh hồn nhập vào trên người hồ ly tinh thì tính tình này cũng trỗi dậy ý thức dụ dỗ hay sao? Nhưng mà, coi như là ngốc tử này thức thời, thật sự nàng cũng không thể để cho bộ dạng thân thể này thân cận cùng hắn được, mặc dù “nàng” đã từng là chính bản thân mình cũng không được. “Tướng công, chàng thật sự không chấp nhận bộ dáng đẹp hơn của ta hiện giờ sao?”
“Đẹp đẹp, nhưng mà nương tử đẹp nhất, Chi Tâm chỉ có thể hôn nương tử… Mặc dù ngươi là nương tử, nhưng không thể hôn… Ui ui, trong đầu Chi Tâm thật loạn tùng phèo, ngươi không nên lại đây, Chi Tâm phải hiểu rõ ràng cái đã, mới có thể gặp ngươi!” Vội vàng hoảng sợ, Chi Tâm lật ngừơi bò dậy, ngã sấp ngã ngửa, ù té chạy vào giữa đám hoa và cây cảnh sum suê. Cho đến khi xác định được nương tử mà không phải nương tử kia không còn nhìn thấy mình nữa, mới thở hổn hà hổn hển không dứt, ngồi xổm xuống, hướng về một bụi hoa cỏ đang lay động vẫy gọi dưới tàng cây tùng, mặt trẻ con đầy vẻ khổ sở, chu môi. “Tiểu Tử tỷ tỷ, Chi Tâm làm sao bây giờ?”
Còn lại tại chỗ, La Chẩn che miệng cười duyên: tướng công vui nha, vì sao nàng lại có phúc có được một tướng công như vậy…
“Ngươi đùa thật cao hứng quá nhỉ?” Phạm Trù mặt trầm như nước, lạnh giọng hỏi.
La Chẩn lấy ngón tay hất tóc mai rũ xuống của mình, thản nhiên nói: “Tướng công nhà ta thấy sắc đẹp mà không dời tâm ý, ta không nên cao hứng sao?”
Phạm Trù hiểu, ở trước mặt Lương Chi Tâm, mình đã thua một khoảng xa.
Trân nhi kiếp trước thương tổn tận tâm can, cho nên trước kia đã hạ quyết tâm trong lòng: không phải là người chung tình thì không cần. Vì vậy, khi nàng gặp một Lương Chi Tâm chí tìn