Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
có thể cáo trạng….”
“Xin đừng, xin đừng, công tử, tiểu nhân, tiểu nhân chỉ là… chỉ là bị người khác sai khiến, không có cách gì khác. Thứ gì đó trong này, nhiều lắm cũng chỉ làm cho ngài ôm bụng một ngày thôi, không có nửa điểm xấu khác a….”
“Bị người khác sai khiến?” Đôi mắt trong veo của Lương Chi Hành chợt lóe, “Do ai sai khiến?”
“Chuyện này….”
“La gia nhị tiểu thư?”
“Công tử, sao ngài biết?… Ôi?” Tiểu nhị thất thanh hỏi ra, đến khi ý thức được mình bán đứng kim chủ thì đã che miệng không kịp.
“Hừ!” Đừng hỏi hắn làm sao biết, biết là biết thôi! Lúc mới đầu thấy tên tiểu nhị khả nghi, là hắn đã nghĩ ngay đến cô nhóc La gia kia. Không biết tại sao, hắn luôn cho rằng, khúc mắc giữa mình và cô gái đó sẽ không nhanh chóng bị chặt đứt như vậy.
“Công tử, tiểu nhân nói ngài hay, ngài mà đắc tội La gia thì tại thành Cao Duyên này trái cây ngon cũng không có mà ăn. Ba tiểu thư nhà đó ai ai cũng ghê gớm cả, bất kể là hắc đạo hay bạch đạo cũng đều phải nể mặt ba phần. Ngài vẫn nên sớm rời đi thì hơn… Ủa?” Tiểu nhị thao thao thuyết phục, trước mặt chợt xuất hiện một thỏi bạc trắng.
“Ba ngày sau, đi nói cho La nhị tiểu thư, bản công tử uống thuốc xổ của ngươi xong thì bụng tiết không ngừng ba ngày ba đêm, đang hấp hối.”
Phiên Ngoại La Gia Nhị Tiểu Thư – Chương 3
Cái gì? La nhị tiểu thư đứng đực ra, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát, giây lát sau đã chỉ thẳng vào chóp mũi tiểu nhị mà nói: “Người kia đắc tội với bổn tiểu thư, bổn tiểu thư kêu ngươi cho hắn dùng chút thuốc xổ, sau đó đi gọi đại phu, phán đoán là hắn không hợp thủy thổ, để hắn từ đâu tới đây thì trở về nơi đó… Ngươi làm cái gì? Ngươi dùng dược mạnh gì? Ngươi có biết không hả, nếu người kia chết, bổn tiểu thư sẽ là người đầu tiên đem ngươi đưa ra quan huyện!”
A… trời ơi, may mắn là giả, nếu quả thật đùa giỡn với nhân mạng, vị Nhị tiểu thư này thật sự có bản lĩnh đổi trắng thay đen nha. Tiểu nhị thầm véo bắp đùi mình một cái, nặn ra hai giọt lệ:
“Nhị tiểu thư, tiểu nhân cũng chỉ làm theo phân phó của ngài, hạ lượng nhỏ thuốc xổ thôi à. Thế nhưng người đó sau khi uống vào, bắt đầu chạy mấy lần tới nhà xí. Tiểu nhân nói để gọi đại phu cho hắn, hắn nói bản thân hắn là đại phu, không muốn tiểu nhân tốn công. Tiểu nhân sợ làm cho hắn sinh nghi nên cũng không dám hỏi nhiều. Tiểu nhân bận rộn hai ngày, hôm nay mới nhớ tới hắn, đến phòng kia thì vừa nhìn thấy vị công tử đó nằm trên giường, sắc mặt hiện mấy màu quỷ quái, vừa trắng vừa xanh thấy mà ghê. Ngài mau đi xem một chút đi, tiểu nhân sợ quá.”
“… Thật sao?” La Đoạn hoài nghi nhìn tiểu nhị từ đầu xuống chân, “Tiểu Lâm Tử, chắc người cũng biết hậu quả nếu lừa gạt bổn tiểu thư rồi chứ?”
“Lớn rồi mà còn xúc động như thế, không sợ bị người ta cười chê sao hả?” Thích thị điểm trán nữ nhi nhà mình, “Sao còn không bái kiến Lương đại ca đi.”
“Lương… đại ca?” Con ngươi như bồ đào ngâm nước của La Đoạn chợt trợn to, hất đầu trừng về phía tên ngốc nào đó. Người sau trên khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ, giờ xẹt qua một tia chế nhạo. Răng trắng thầm cắm, đồ ngốc không sống không quen không mặn không lạt này…
“Không cần phải khách khí, La gia muội tử.”
Ai khách khí với hắn hồi nào? … Đợi chút, La… gia… muội tử? “Ngươi cho bổn cô nương là…” có quen biết…
“Đoạn Nhi?” Nữ nhi nhà mình liên tục thất thố, hai vợ chồng La Tử Kiêm đồng loạt nhíu mày.
La Đoạn hít một hơi, ổn định tinh thần, mặt về như cũ, thi lễ như phép tắc, “Lương đại ca, hân hạnh quen biết.”
La Tử Kiêm lúc này mới hài lòng, mỉm cười nói: “Đoạn Nhi, Lương đại ca của con hiện tai đang ở khách điếm “Khách Như Gia”, con phân phó người bên đó chăm sóc tốt một chút.”
“Tạ La thúc phụ.” Lương Chi Hành thi lễ, “Thật ra thì Nhị tiểu thư đã thông báo qua, mọi người tại khách điếm đối xử với tiểu chất rất là….”
“Lương đại ca.” La Đoạn lập tức cười vô cùng hòa ái lại thân thiện, thiện lương mà lại từ bi, “Đứng ngay trước cửa không phải là nơi để nói chuyện, ngài đường dài bôn ba, tàu xe mệt nhọc, cũng nên trở về khách điếm nghỉ ngơi cho tốt, tiểu muội thay mặt phụ mẫu tiễn Lương đại ca.”
Thích thị nhoẻn cười, “Đứa nhỏ này, giờ này mới coi như hiểu chuyện. Con thay mặt cha mẹ đưa Lương đại ca của con trở về khách điếm đi.”
“Vâng.” La Đoạn đổi giọng nói từ giòn tan thành giọng yếu đuối như tiểu muội, vươn tay ra mời, “Lương đại ca, mời.”
“Ngươi và cha mẹ ta nói gì đó?”
“Nên nói đều nói.”
“Vậy ngươi nói cái gì?”
“Cô chắc biết mà.”
“Ngươi….”
“Lương gia thiếu gia!.” Tiếng chân bình bịch, có người thở vội gấp gáp chạy tới, lúc đến gần, trước tiên chào La Đoạn, rồi nói, “Lương gia thiếu gia, lão gia phu nhân phân phó tiểu nhân theo ngài đến khách điếm để hầu hạ.”
La Đoạn trợn tròn đôi mắt đen, “Tại sao, Khôn thúc?” Cha và mẹ đích thân tiễn hắn ra tận cửa còn chưa đủ sao, còn phái Khôn thúc là người hầu hạ đắc lực nhất của bọ đi hầu hạ tên ngốc này?
“Nhị tiểu thư, Lương gia thiếu gia là hôn phu của đại tiểu thư, ch