Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.

m ăn, bổn tiểu thư sẽ thay tỷ tỷ xử lý. Nếu như quả thật là người kia của Lương gia, bổn tiểu thư cũng nên thử xem xem đó là mặt hàng gì, dám kiếm cớ với tỷ tỷ nhà ta!” Nhị tiểu thư hùng hổ nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Hoàn Tố đứng tại chỗ khổ không thể tả: mình hẳn là chưa nói lộ cái gì chứ?
“Ngươi là người của Lương gia ở Hàng Hạ quốc?”
Lương Chi Hành đã uống được nửa bình trà thì chợt nghe bên tai có người nũng nịu hỏi. Hắn đưa mắt lạnh lùng nhìn qua, khi thấy một thiếu nữ mặt phấn đẹp như hoa đào, lập tức hơi ngẩn ra một chút.
La Đoạn nhìn thấy người tới đây có khuôn mặt xương xương lạnh lùng đẹp trai thì cũng có chút sửng sốt, “Ngươi là người của Lương gia ở Hàng Hạ quốc? Là cái…” kẻ ngốc kia đấy à?
Dáng vẻ thiếu nữ này mặc dù khác một trời một vực với La Chẩn, nhưng khuôn mặt cũng có mấy phần tương tự, nên hắn cũng không khó để đoán ra thân phận của nàng. “Thì sao?” Nhìn vào một đôi mắt to long lanh như bồ đào ngâm nước đầy vẻ cân nhắc tính toán, quả nhiên đây là bản sắc của người nhà La gia.
“Ngươi tới đây để tìm tỷ tỷ của ta?”
“Thì sao?”
“Ngươi không có ý định buông tha cho hôn ước của hai nhà La Lương?”
“Thì sao?”
Thì sao à? La Đoạn không thể nhịn được nữa, hai tay chống nạnh quát lên: “Ngươi, tên ngốc mặt lạnh này, ít si tâm vọng tưởng đi! Với dáng vẻ đần độn, vẻ mặt ngu ngốc, ngôn ngữ nhàm chán, cử chỉ chậm chạp của ngươi mà cũng dám nghĩ tới tỷ tỷ nhà ta à?”
Đần độn? Vẻ mặt ngu ngốc? Ngôn ngữ nhàm chán? Cử chỉ chậm chạp? Nếu như có cái gương ở đây, Lương Chi Hành thật sự cũng muốn lấy ra soi: mình thật sự có dáng dấp thế à? Chẳng qua là… “Liên quan gì đến cô?”
“Ngươi….” La Đoạn nổi đóa, “Người ngươi muốn cưới là tỷ tỷ của ta, đương nhiên là liên quan đến bổn cô nương rồi!.”
“Khi nào thì ta muốn….” Hai mắt lạnh lùng của Lương Chi Hành liếc thấy gương mặt hoa đào tức đến đỏ ửng thì chợt tò mò: không biết hồng thêm chút nữa thì gương mặt này có thể nở ra hoa đào không nhỉ? “Liên quan gì đến cô.”
“Ngươi….” La Đoạn tức quá là tức, mình đâu có mắng sai? Ngôn ngữ của cái tên ngốc này quả là nhàm chán mà. “Bổn cô nương lặp lại lần nữa, bất kể ngươi có khờ thật hay là giả bộ ngốc, ngươi cũng không xứng với tỷ tỷ nhà ta. Từ đầu đến chân, từ da đến xương, ngươi không có một nào để mà xứng cả! Cóc thì đừng nghĩ đến chuyện ăn thịt thiên nga, gà rừng thì đứng có mà đòi trèo làm phượng hoàng, nếu ngươi tự hiểu được lời ta nói thì mau cút khỏi đất của La gia ta mau!”
“Hóa ra đây là đạo tiếp khách của La gia?” Cực kỳ tức giận thì trên gương mặt đó sẽ nở ra hoa đào diễm lệ thật. Gương mặt trong trẻo của Lương Chi Hành vẫn lạnh lùng, tâm tình lại thật vô cùng tự đắc. “La gia tiểu thư cũng chua ngoa cay cú như thế? Tại hạ thật là thêm phần hiểu biết.”
“Liên quan gì đến người?” La Đoạn hất cao cái cằm xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn cũng lưu loát đáp trả, “La gia ta chỉ đối xử tử tế với khách được chào đón, bổn cô nương cũng chỉ tiếp đãi long trọng với người cần tiếp đãi, những kẻ tạp nham, tất nhiên là mau cút càng xa càng tốt.”
“Rất tốt. Nếu tại hạ cũng không phải là một kẻ tạp nham, đương nhiên cũng không thể ‘cút càng xa càng tốt’ như La tiểu thư hy vọng. Mời rót cho tại hạ một chén trà, trà nhà phú quý thật không tệ nhỉ.”
“Ngươi, ngươi….” Cái tên ngốc mặt lạnh này sao lại như vậy nhỉ? La Đoạn lông mày dựng thẳng, mắt hạnh trợn tròn, “Nếu ngươi không thức thời, bổn cô nương không ngại nói thẳng cho ngươi biết, ngươi chính là cái kẻ tạp nham kia, lập tức cút ra khỏi đây ngay cho ta. Câu này, ngươi nghe chắc hiểu nhỉ….”
“Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư sợ là sẽ tới đây.” Thiếp thân nha đầu Hiệt Nhi lên tiếng nhắc nhở.
“A, sao biết?”
“Nô tì nhìn thấy Hoàn Tố đứng bên cạnh cửa một lát, lát sau lại đi, chắc là đi bẩm báo Đại tiểu thư.”
Thôi Hoàn Tố, làm mất hứng mà! La Đoạn phồng má, trong lòng thầm rủa vài tiếng, hoàn toàn không chú ý rằng đôi mắt trong veo của tên ngốc mặt lạnh nào đó đang dừng trên đôi môi xinh đẹp của nàng.
“Tóm lại, tên ngốc mặt lạnh, những lời của bổn cô nương ngươi nghe hiểu rồi chứ hả? Thức thời thì cút xéo nhanh lên. Hiệt Nhi, chúng ta đi!” Tỷ tỷ nếu biết nàng đối đãi với người ta như thế, sẽ mắng nàng cho xem, chuồn là thượng sách.






Phiên Ngoại La Gia Nhị Tiểu Thư
“Tỷ tỷ đã thấy tên ngốc tử Lương gia lần nào chưa? Đúng ngốc thật không? Ngốc đến thế nào? Có phải có đái dầm, cà lăm, chảy nước miếng…”
Sau cơm tối, La Chẩn đề cập đến Lương gia. La Đoạn tự đắc nghĩ rằng dù gì mình đã thấy mặt tên họ Lương mặt lạnh ngốc nghếch kia nên mở miệng hỏi lung tung, kết quả làm cho tỷ tỷ nổi giận mắng một trận mà trước nay chưa từng thấy, làm nàng sợ phát khiếp.
Chẳng lẽ, tỷ tỷ thích tên ngốc kia?… Như vậy sao được?! Người như tỷ tỷ, trên trời dưới đất không có gì có thể bận tâm a..
“Hiệt nhi, ngươi lập tức đi thăm dò xem tên họ Lương kia đang ở khách điếm nào?”
“Cái gì không được?” Đập bàn ‘rầm’ một tiếng, cô nương ăn vận xinh đẹp đứng bật dậy,


XtGem Forum catalog