Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
cây nhìn thấy tất cả, môi nổi lên nụ cười vui vẻ.
Lương Chi Tâm vẫn sống đơn giản như cũ, chuyện phải đăm chiêu suy nghĩ mỗi ngày chỉ là phải làm như thế nào để mang đến yêu thích và niềm vui cho thê tử. Vì một mục tiêu đơn giản như vậy mà đã cố gắng lớn lên, cố gắng trưởng thành làm một nam tử, chẳng trách có thể làm cho một nương tử khôn khéo đến thế đem lòng yêu thương sâu đậm…
Thế gian cũng không phải là không có tình yêu thật sự, bất kể ngươi có thương yêu người hơn hoặc đã từng bị người tổn thương hay không. Tổn thương rồi, đau đớn rồi, bình phục rồi, khi tình yêu tới, vẫn sẽ lại yêu nữa. Còn nếu sợ mà không dám yêu nữa, thì nhất định sẽ bị thương tổn đến vĩnh viễn, có khi, tổn thương mà mình gây ra cho chính mình còn to lớn hơn so với cái mà người ngoài gây ra cho mình.
Ban đêm, trên tấm lụa thêu của tướng công, La Chẩn dùng một cây kim một sợi chỉ, thêu ra câu chữ như sau:
Ngô trụ nhất tường đông, quân trụ nhất tường tây.
Đả tiểu tự quen biết, tương phùng vị hiểu nhau.
Một khi vi quân phụ, người già bất tương ly.
Thế sự vân quỷ quá, lưỡng tâm khế gắn bó.
Tâm như không tỳ vết ngọc, thân tự khuynh thành bích.
Tới tinh khiết uyển trẻ sơ sinh, đều vân tướng công si.
Quân si ngô diệc si, ngại gì câu tố si?
Một khúc si tướng công, ở giữa nhiều ít ý?
Khúc bãi vật tiện nhân, thả đi thả tương tích.
…
(Ta ở một tường đông, chàng ở một tường tây.
Từ nhỏ đã quen biết, gặp lại không hiểu nhau.
Mai kia làm thê tử của chàng, bạc đầu chẳng xa nhau.
Thế sự rằng xảo quyệt, lưỡng tâm tương hợp gắn bó.
Tâm như ngọc không tỳ vết, thân tựa như bích khuynh thành.
Vô cùng tinh khiết như trẻ sơ sinh, vẫn nói si tướng công.
Chàng si ta cũng si, ngại gì cùng làm kẻ si?
Một khúc si tướng công, trong đó bao nhiêu ý?
Khúc ngừng chớ ao ước người, mà lại được, mà lại tiếc.)
Hoàn chính văn
Phiên Ngoại La Gia Nhị Tiểu Thư
“Công tử, trước mặt chính là cửa hàng lớn nhất của La gia ở thành Cao Duyên, thường ngày La gia Đại tiểu thư ở trong gian cửa hàng này nhiều nhất.”
Tiểu nhị của khách điếm đã làm xong công việc dẫn đường mà vị khách quan này vì muốn đạt được mục đích đã chi kha khá bạc cho hắn, không nhịn được tò mò hỏi, “Vị công tử này, ngài tìm La Đại tiểu thư để bàn việc buôn bán đúng không?”
Tuy là nói “ngậm miệng ăn tiền”, nhưng La gia tốt xấu gì cũng là một nửa chủ nhân của mình, nhìn sắc mặt của vị Tuấn gia này hình như không được tốt lắm, nếu như là vì trả thù, bạc này cầm rồi, nên mở miệng báo quan hay là đánh động người nhà nhỉ.
“Đúng, buôn bán.” Lương Chi Hành thanh toán mấy khối bạc vụn cho hắn, sải bước tiến lên, bước vào trong cửa hàng có bảng hiệu chữ “La” được may bằng gấm vóc đang đón gió bay phấp phới, bậc thềm được xây cao bằng đá trắng, cánh cửa rộng rãi được sơn son đỏ thắm.
“Chuyện gì?” Hoàn Tố vừa bưng trà bánh trở về, đứng phía sau vỗ vỗ lên bả vai hắn, “Tiểu Kỷ Tử tìm ta sao?”
“Chào Hoàn Tố tỷ.” Tiểu nhị cười nhe răng nhe lợi, “Có vị Lương công tư tới bái kiến Đại tiểu thư, tiểu đệ xin ngài báo giùm một tiếng.”
Hoàn Tố cả kinh, mắt trừng tròn xoe, “Lương công tử? Ngươi xác định là Lương công tử?”
“Tiểu đệ hỏi rất rõ ràng, đúng là Lương công tử, ngài xem….”
“Hắn ở đâu?”
“Đang ở sảnh đãi khách.”
“Cầm lấy, ta đi xem trước một chút.” Hoàn Tố quăng cái khay đựng nước trà và điểm tâm vào trong tay tiểu nhị, quay đầu chạy, gấp gáp không thể chờ muốn đi xem xem người đến đó có phải là vị “phu quân” đã làm tiểu thư thất thần mấy ngày nay hay không. Nóng vội nên bước chân đâm ra gấp gáp, thần trí cũng gấp, nên tính cảnh giác thường ngày của nàng giảm bớt rất nhiều, do đó đến chỗ rẽ sang chính sảnh thì đụng ngay vào mặt người đang đi tới.
“Eo ơi, nha đầu Hoàn Tố, ngươi ăn Cấp Kinh Dược (thuốc nôn nóng kinh sợ) hay sao thế?” La Đoạn một tay đỡ nha đầu nhà mình, một tay xoa trán, “Đụng chết bổn tiểu thư, Hiệt nhi nhà ta sẽ lấy mạng của ngươi đó!.”
“Nhị tiểu thư, nô tì thất thố.” Hoàn Tố hành lễ, “Thật ra nô tì gấp là vì muốn đi gặp vị Lương công tử đang cầu kiến Đại tiểu thư….”
“Lương công tử?” La Đoạn lỗ tai nhanh nhạy, “Lương công tử nào?”
“Vị….” Trước khi tiểu thư còn chưa nói thẳng ra với người nhà chuyện này, bản thân Hoàn Tố làm gì dám nói, nhưng Nhị tiểu thư đã hỏi thì không thể không trả lời, nàng đành phải lập lờ, “Vị công tử kia cầu kiến Đại tiểu thư, bởi đã hẹn là đến bàn bạc….”
Đôi mắt hạnh của La Đoạn đảo trắng dã mấy vòng, mặt phấn toét ra cười giảo hoạt. “Nếu như tới bàn bạc, thì ngươi làm gì phải như lửa đốt thế làm gì? Mau nói cho bản tiểu thư biết, Lương công tử này có phải là công tử Lương gia ở Hàng Hạ quốc không? Tên ngốc đấy đó hả? Lúc trước tỷ tỷ đi Hàng Hạ quốc có quen biết với hắn à?”
Aiz, biết ngay mà, người nhà La gia đâu có dễ gì mà lừa được chứ… “Nhị tiểu thư, vị Lương công tử này không phải là….”
“Ngươi không muốn nói thì thôi, ta có mắt, tự biết đi xem. Nếu như đến là để bàn bạc chuyện là