Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

a, cầm cây đuốc từ trong tay người hầu, giơ cao lên cẩn thận soi mói nhìn mấy con đường núi xung quanh, nhíu mày nói: “Có khả năng Khởi nhi vẫn chưa đến bên đó.”
“Tại sao thấy được?” Theo dọc đường đi, La Đoạn đã thay đổi cách nghĩ về hắn rất nhiều, một vị Hoàng tử sống trong nhung lụa mà không nề hà đường tối nguy hiểm vì tiểu muội, vậy thì, sợ là ai kia không phải chỉ “gặp dịp thì chơi” mà thôi.
“Đường núi thông lên đỉnh núi bên kia trải đầy rêu xanh, nhưng trên rêu xanh không có dấu mới bị đạp lên, phỏng chừng toàn là những dấu cũ trước đây năm bảy ngày rồi, vả lại dấu chân lại rất lớn, không phải là dấu chân nữ nhi.”
“Theo quan sát của ngươi thì Khởi nhi không đi vào trong đó hả? Vậy con bé sẽ đi đâu?”
“Nếu theo như nhà thợ nhuộm vừa rồi nói rằng Khởi nhi đi theo hướng này, chúng ta nên tìm ở mấy lối rẽ nhỏ, ta sợ là nàng không biết nên đã ngã vào cạm bẫy núi ao nào đó.”
La Đoạn gật đầu: “Nha đầu, bắn pháo hoa, triệu tập mọi người gần đây tới đây.”
Không bao lâu sau, các hộ vệ của các nhóm gần nhất đã tập họp lại đây. Ngọc Vô Thụ thấy đã có bọn họ che chở hai nữ tử nên liền yên lòng, cúi đầu sát xuống cẩn thận tìm kiếm các dấu vết trên mặt đất, bất tri bất giác dần dần cách xa với mọi người.
Có rồi! Ánh lửa chiếu xuống thì thấy trên cành của một bụi cây gần trong gang tấc có một cái góc khăn bay thấp thoáng. Mặc dù bởi vì trời tối nên không nhìn rõ được màu sắc tính chất, nhưng nhìn hoa văn tỉ mỉ tú lệ trên đó đã biết ngay không phải là vật mà gia đình vùng núi có thể sử dụng.
Đôi mắt hắn đột nhiên sáng lên, bước nhanh về phía trước, cánh tay vươn ra muốn gỡ chiếc khăn trên cành xuống, cũng chính tại lúc này, dưới chân hụt một cái, thân mình rơi xuống thẳng tắp. Hắn thầm kêu trong lòng một tiếng “không xong rồi”, mặc dù xoay người búng ngược lên khả năng không lớn, nhưng ít nhất có thể bảo vệ tâm mạch lúc rơi xuống.
Đã lường trước là thể nào giữa núi cũng có người đục huyệt động, đáng lẽ hắn không nên tiến tới quá xa mới phải. Có sợ là sợ rằng thú trên núi sẽ vồ lấy, hoặc sẽ rớt trên mặt đất rải đầy vật sắc nhọn… Nghĩ đến đây, hắn đưa tay rà vào vách núi tìm kiếm, sau một lúc bị đá lồi lõm liên tiếp cắt qua lòng bàn tay thì rốt cuộc cũng bám vào một cục đá nhô ra bên thành hang mà dừng lại không rơi nữa.
Tạm ổn định thân hình, tay kia cầm cây đuốc rọi xuống phía dưới tìm kiếm. Lập tức liền trở nên ngạc nhiên mừng rỡ bởi đáy động không hề có vật nhọn chĩa lên mà lại có mỹ nhân đang nằm, chính là chủ tớ La Khởi. Lúc này hai người ôm nhau cùng xụi lơ, chắc là ngất xỉu cả hai rồi.
Hắn phóng thân mình xuống mặt đất phía dưới, cắm đuốc vào khe đá vách hang, cúi người kéo thân thể mềm mại của tiểu nữ tử qua, đầu tiên là kiểm tra hơi thở, rồi thở ra một hơi dài buông xuống nỗi lo lắng trong lòng, “Khởi nhi, Khởi nhi, Khởi nhi!”
Hiệt nhi tỉnh lại đầu tiên, chợt mở bừng hai mắt, một bóng nam nhân giữa tranh tối tranh sáng này lập tức dọa tiểu nha đầu phát ra một tiếng thét chói tai. Tiếng thét chói tai này làm cho La Khởi đang được Ngọc Vô Thụ vỗ gò má khẽ gọi dần dần lấy lại ý thức.
Mặc dù Ngọc Vô Thụ vui mừng khi thấy người trong lòng mình đã tỉnh, nhưng khi tiểu nha đầu kia vung đến một chưởng thì không thể ngồi đó mà hưởng thụ, vừa rời tay ra vừa lui về sau ba bước, quát: “Ta đây mà!”
“Aa…” La Khởi kêu đau, bởi hắn ôm vào mà liền lắc mình tránh ra.
“Chân tiểu thư bị gãy xương, xin Ngọc tiên sinh cẩn thận!” Thấy rõ được mặt của người tới, Hiệt nhi đang vịn tay đứng dậy vội la lên.
Ngọc Vô Thụ cả kinh: “Gãy rồi ư?”






Mỹ Nhân Động Tình
Vì muốn tuần tra tiến độ của các gia đình thợ nhuộm nên sáng sớm hôm đó La Khởi đã xuất môn, vốn tính rằng nhanh nhanh đi cho xong khu vực này, có thể quay về nhà trong vòng buổi sáng để lo liệu việc khác. Ai mà ngờ, bởi nàng chọn đi đường tắt vì muốn tiết kiệm thời gian nên thiếu chút nữa là lên đường đến U Minh.
Nếu Hiệt Nhi mà không phản ứng nhanh, xoay người nắm lại cánh tay trắng của chủ tử, giật nhẹ một cái để giảm lực rơi, thì cho dù hôm nay một sợi linh hồn của La Khởi có may mắn giữ lại được thì sợ là cũng sẽ hoàn toàn thay đổi. Hiệt Nhi tuy tinh thông võ công nhưng lại không giỏi về khinh công, nên cũng rơi theo chủ tử vào trong động, cũng chỉ có thể dùng hết sức để che quanh thân nàng. Dù là như thế, hai thiếu nữ nhỏ nhắn vẫn bị ngất.
Do chân trái của La Khởi chạm mạnh xuống đất nên bị vỡ mắt cá chân, đau đớn mãnh liệt ngoài ý muốn làm nàng hôn mê sâu.
Hiệt Nhi lúc này lại đang còn nằm bên dưới, cũng chịu chấn động qúa mạnh, thêm nữa lại nghe tiếng gãy xương của chủ tử, đau xót nên quýnh lên, cũng mất đi ý thức. Nhưng mà không thể không tính đến công lao của tỳ nữ trung thành này, nhờ vào một thân công phu của nàng bao bọc che chở nên cả hai chủ tớ mới tránh được một kiếp hương tiêu ngọc vẫn, mà khoảnh khắc lúc La Khởi rơi vào miệng động thì nàng đã dùng hết sức lực để ném chiếc khăn ra, để tìm một con đường sống cho hai người.
“Đ