pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

bằng gì?”
“Ngươi không ngại sao?”
Gương mặt La Chẩn bất chợt lạnh lẽo, đôi mắt đẹp băng giá, “Tướng công nhà ta có chỗ nào có thể khiến người ta ghét bỏ chứ?”
“Phạm Phạm” hơi giật mình, cẩn thận nhìn cô nương thanh tú nhã nhặn này.
Hoàn Tố thấy hắn như thế, quyền tay lại vung lên, “Ê, ngươi đang nhìn…”
La Chẩn khoát tay, ngăn lại tiểu nha đầu đang nổi đóa. Nam tử này tựa hồ không biết lễ tiết, ít biết nhân tình, nhưng trong đôi mắt hắn, không hề có chút dâm tà, ngược lại cực kỳ giống một chú chó to xác trung thực.
Dáng vẻ của người mới đến này như đang đầy vẻ bảo vệ một báu vật của mình, sợ bị người khác tổn hại. Báu vật này, là tướng công của mình?
“Ta tên là Phạm Trình.”
Hắn vẫn chưa tu luyện được đến mức có thể nhìn thấu được lòng người, nhưng dựa vào trực giác, hắn nguyện ý tin tưởng lời nói của cô nương này. Hơn nữa, ở trên người nàng, bao gồm tiểu nha đầu đang há mồm nhe răng với mình, cũng không hể tản mát ra hơi thở làm mình sinh chán ghét, không giống như người đàn bà trong nhà kia, luôn khiến cho mình có cảm giác muốn cắt nát cổ của bà ta.
“Ta tên là Phạm Trình, xin gọi ta là Phạm Trình.” Hắn đem hai chữ “Phạm Trình” cố ý nhấn mạnh tiếng, sợ người nghe chẳng phân biệt được rõ ràng.
Chẳng lẽ cái tên đáng yêu mà tướng công mình thân mật đặt cho “Phạm Phạm” làm cho người ta không thích sao? “Dường như, ngươi cũng không thích cái tên ‘Phạm Phạm’ này lắm nhỉ?”
Khóe mắt xếch Phạm Trình lên lại rung động mấy cái, “Xin gọi ta Phạm Trình.”
Ôi, cái tên đáng yêu mà tướng công nhà mình có lòng tốt đặt cho sao không ai biết nhận thức hết vậy nhỉ? “Phạm Trình, ngươi mạnh mẽ xông vào đây, là sợ ta khi dễ ân nhân của ngươi?”
Phạm Trình gật đầu. Hắn vừa mới vào La gia, lập tức nghe đến chuyện ân nhân lấy vợ, chỉ sợ đây cũng là cạm bẫy mà người đàn bà kia rắp tâm hãm hại, mới vội vã chạy đến đây để tra xét cho rõ. Không nghĩ tới, nương tử của ân nhân thì rất tốt, nhưng nha đầu lại không ổn như vậy, hừ…
“Nếu ngươi đến gặp tướng công của ta, thì đi vào thôi.”
“Tiểu thư, sao ngài lại có thể để tên ngang tàng này vào phòng?” Dù biết rõ người này đối với tiểu thư và Cô gia vô hại, nhưng Hoàn Tố vẫn không thể nhìn vừa mắt hắn ta được, ngang tàng, hừ!
La Chẩn vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nha đầu, mỉm cười nói: “Cùng một cội sinh ra cả mà, mau mời vào trong phòng ngồi, dâng trà.”
Tiểu nha đầu mặt mày mờ mịt, “Ai cùng một cội với hắn? Tiểu thư ngài đang nói cái gì?”
“Không phải sao?”
La Chẩn khẽ nhướng mày, “Ngươi là ‘bánh bánh’, hắn là ‘gạo gạo’, cũng đồng thời có hiệu lực làm người ta no bụng, nên khi gặp nhau thế này nên cùng vui vẻ mới đúng, không nên cãi nhau.”
“Tiểu thư!” Hoàn Tố giẫm chân giận dỗi, “Cô gia rất nghe lời của tiểu thư mà, bảo Cô gia đừng gọi người ta như vậy nữa, rất khó nghe nha.”
“Cái này cũng lạ, mọi chuyện tướng công đều nghe ta, duy chỉ riêng chuyện gọi tên như thế này lại vô cùng cố chấp, có lẽ, cái tên ‘bánh bánh’ cùng ‘gạo gạo’, này cũng không tệ.”
Phạm Trình đang có ý định thu lại hảo cảm ban đầu của mình với cô nương trước mắt này, nhất định cũng giảo hoạt giống như tỷ tỷ bất lương của nhà mình, hắn cần đề phòng.
“Trân nhi, Trân nhi, nàng ở đâu? Trân nhi…”
“Tướng công, sao vậy?”
“Chi Tâm nhớ Trân nhi.”
La Chẩn trừng mắt liếc nhìn nha đầu đang cố nén cười, nói: “Hai vị đến bên trong viện đánh tiếp, hay muốn ngồi tâm sự với nhau, cứ tự nhiên muốn làm gì cũng được, một lát sau gặp lại.”
Nàng chân trước vừa mới đi, Phạm Trình hung ác nhìn chằm chằm Hoàn Tố nói, “Thân thể của ta mạnh mẽ cường tráng, sao ngươi lại mắng ta vừa thô lỗ vừa ngang tàng, lời nói của ngươi, mau xin lỗi!”
Hoàn Tố bĩu môi, “Bổn cô nương mắng ngươi lỗ mãng chẳng lẽ mắng sai sao? Không biết tốt xấu xông vào tân phòng của người ta, là ‘thô lỗ’, có người lên tiếng hỏi, nghe mà không đáp, là ‘ngang tàng’. Người lỗ mãng, mắng là đáng!”
“Ngươi mới là nha đầu ương ngạnh!”
“Ngươi là tên hắc dã nhân, có gan nói lại lần nữa!”
“Nói mười lần cũng dám, nha đầu ngang tàng, nha đầu ngang tàng, nha đầu ngang tàng…”
“Ta đánh chết ngươi!”
“Ai sợ ai?”
Bên trong phòng, Chi Tâm chỉ vào vết mực to sau ót, ngẩng mặt lên hỏi. “Nương tử, bên ngoài đang làm gì?”
“Gây gổ cùng đánh nhau, muốn đi xem không?”
“Một canh giờ vẫn chưa đến mà, Chi Tâm không đi.”
La Chẩn hôn lên trán hắn dĩ nhiên, tránh vết mực, “Chờ tướng công kiên trì một canh giờ, Trân nhi sẽ cùng tướng công đến Bách Thảo Viên tìm Chi Hành có được không?”
“Một canh giờ vẫn chưa đến, Trân nhi đã hôn Chi Tâm, Trân Nhi hư quá!”
A? Ngốc tử này, đang nói gì thế?
Chi Tâm mím đôi môi mỏng, làm như giận dỗi, cũng không hề dừng tay lại.
Không thèm quan tâm đến ngươi nữa. La Chẩn không phải là con giun trong bụng tướng công, nên không thể đoán được trong lòng tên ngốc tử này đang nghĩ cái gì, chỉ chuyên tâm vào xem phần sổ sách mà nàng bảo hắn sao chép.
Nhưng khi vừa đưa mắt liếc nhìn, lại càng kinh ngạc, làm sao có thể? Làm sao có thể như thế được??
Bản thân nàng đã có ki