Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

g huynh tất nhiên rất đặc sắc rồi, đúng không?”
Trên thân những người này, tập hợp phẩm chất bẩn thỉu nhất của loài người: Hèn nhát tự ti nhất, ghen tỵ, giả nhân giả nghĩa nhất, tò mò ti tiện nhất, khoe khoang nông cạn nhất…
Phạm Trình lần đầu tiên hi vọng chiếc lưỡi độc địa của tỷ tỷ nhà mình, vừa mở miệng sẽ đem đống ô uế, tạp chất bẩn thỉu này dọn đẹp không còn một mống. Dĩ nhiên, hắn cũng có thể động động ngón tay, khiến cho những tên bẩn thỉu này biến mất như những con chó xấu xí. Nhưng, hắn không còn là tiểu tử ngu ngốc vừa mới xuống núi nữa, hắn đã biết cân lượng của mình, có một vài chuyện không nên làm công khai trực tiếp.
Động võ là biện pháp nhanh nhất, nhưng, ân nhân tất nhiên sẽ không đồng ý… Aizz—, nếu hắn có thể làm chủ, phương pháp báo ân tốt nhất là trực tiếp đổi lại đầu óc cho ân nhân, lại thêm một trái tim sói, xem ai còn dám khi dễ… Dĩ nhiên, chủ ý này chắc chắn sẽ bị những câu chửi mắng của tỷ tỷ chua ngoa của hắn, còn bị cha đánh cho một trận nữa
“Động phòng hoa chúc của Lương huynh tất nhiên rất đặc sắc rồi, đúng không?”
Những tên cặn bã này! — Phạm Trình nắm chặt thành quyền, muốn ra chiêu cho những tên xấu xa này một trận nhớ đời…
“Này, Lương Chi Tâm, ngươi không lên tiếng, nhìn ta như thế làm chi?”
“Đúng vậy, Lương huynh, sao ngươi không trả lời?”
“Thằng ngu Lương huynh, ngươi như vậy…”
“Ngươi…”
Bị đám xấu xa đó ngăn cản ở bên ngoài, Phạm Trình không thấy ân nhân lên tiếng, lại nghe một đống câu hỏi dồn dập của bọn họ, hơn nữa, giọng nói càng lúc càng có vẻ không đúng… Phạm Trình đẩy ra đám cặn bã đang đứng che trước mặt mình, đi vào trong. Người này là ai?….
Giống như đã từng quen biết, giống như đã từng quen biết… Ân nhân? Không, gương mặt không hề có chút buồn, vui, giận hờn này, không phải là ân nhân, ngược lại, cực kỳ giống Quan Thế Âm mà gia tộc của bọn họ quỳ bái! Lấy tư thế Quan Thế Âm như nhìn thấu mọi dục vọng trong lòng của chúng sinh nhìn xuống….
“Ê, ngươi không muốn nói thì thôi, trừng ta như thế làm gì…”
“Ngươi bị bệnh à…”
“Coi như quên đi, không so đo với ngươi nữa, đi đi…”
“Đi, đi…”
Đám người Phùng Mạnh Thường, Chương Tử Hiền trong miệng vẫn còn mắng không dứt, nhưng khí thế đã yếu đi rất nhiều, dưới chân vội vã giống như chạy nạn. Phút chốc biến mất không còn một bóng.
Phạm Trình nhìn chăm chú vào ân nhân của hắn, không đám tiến lên, “Ừm…” Biết rõ ân nhân mình không thể nào là QuanThế Âm, nhưng bộ dáng này của ân nhân, hắn vẫn sợ hãi…
Chi Tâm lại thực sự muốn khóc nha. Mệt quá à, Trân nhi nói, nếu có người hỏi đêm động phòng của Chi Tâm, thì Chi Tâm không cười không nói lời nào, chỉ cần gắt gao nhìn chằm chằm… Nhưng, mệt quá đó… Không cười thật mệt a… Mắt không chớp thật mệt a… Hu hu, Trân nhi, Chi Tâm mệt quá rồi…
“Ân nhân….” Phạm Trình vô cùng lo sợ, bước tới nhỏ giọng hỏi: “Ngài… Ngài vẫn còn muốn mua trâm gỗ cho nương tử của ngài chứ?”
Nương tử, trâm gỗ, trâm gỗ sẽ làm cho nương tử cười thật vui nha. “Mua, Chi Tâm muốn mua! Phạm Phạm, Chi Tâm muốn mua, không thể để cho người khác mua đi đó!”
Phạm Trình chớp đôi mắt đen, nhìn ân nhân nói không ngừng giống như A Hoàng sau hậu viện hay đuổi theo hắn, ngửa đầu nhìn trời cao im lặng tạ tội: Xin tha thứ cho đệ tử, đệ tử vừa rồi không nên đem người nào đó nhìn thành ngài….






Si Quân Triền Miên
“Lương Nhị phu nhân, đây là cái gì?”
Vương lão gia vừa thấy Ngụy Thiền, đưa tay lấy một vật nặng bên trong túi ném xuống chân của bà.
“Vương mỗ cần chính là Linh Chi hoang dã của Tây Sơn, bà cho là Linh Chi hạng bét này thay thế được sao! Vương mỗ muốn năm trăm cân Tương Lăng Đan Bỉ, bà lại chỉ để vào đó có hai trăm cân thôi! Còn lại là Quế hương, Đương quy, toàn bộ đều là hàng kém phẩm chất….”
“Vương lão gia, ngài cũng đừng vội, ngồi xuống uống chén trà…”
“Đúng!” Vương lão gia quan sát trên dưới, “Cô nương là ai?”
La Chẩn cười thản nhiên, “Tiểu bối là dâu cả của Lương gia…”
“À, là ngươi.” Vương lão gia gật đầu, “Ta nhớ được ngươi, ngày ngươi thành thân ta cũng có đến. Nghe nói ngươi cũng là một nữ thương nhân, miệng lưỡi sắc bén lợi hại. Thế nào, cũng muốn học theo Lương Nhị phu nhân, trở mặt sao?”
“Vương lão gia, ngài nói chuyện xin có chừng mực!” Ngụy Thiền lạnh giọng, “Lương gia khi nào thì không có quy tắc như vậy, trưởng bối nói chuyện đâu đến phiên vãn bối chen miệng, còn không lui xuống!”
“Thật xin lỗi, thẩm thẩm, cháu dâu bây giờ là lấy thân phận dâu cả của Lương gia ra mặt quản lí mọi chuyện, chứ không phải vãn bối của ngài. Mà lại chuyện liên quan đến thương dự(*) của Lương gia, không thể có một chút sơ sót nào, thứ cho cháu dâu vô Iễ.”
(*Thương dự: danh dự trên thươngtrường)
“Ngươi…”
“Tốt!” Vương lão gia lớn tiếng đáp, cắt đứt Ngụy Thiền đang định quát tháo. “Ta xem ngươi làm thế nào để duy trì thương dự của Lương gia đây, ngươi nói thử xem, ngươi định làm thế nào?”
“Không cần báo quan, Lương gia phái người cùng ngài trở về kiểm hàng. Nếu