Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ang tranh công với đại ca, nhưng ngược lại lại đem đại ca từ ổ chăn ấm áp kinh ngạc chạy ra ngoài.”
Có gì thần bí ở đây? La Chẩn chớp đôi mi thanh tú, trở lại vấn để chính, “Nghĩ tình đệ đối với Chi Tâm tốt như vậy, ta đồng ý cho thẩm thẩm một cơ hội. Nếu thẩm thẩm có thể tự mình cầm bạc đem những thứ thiếu hụt này bổ sung cho đầy đủ, ta sẽ hứa bàn bạc với cùng Vương lão gia, không cần kinh động công công.
Công công cùng bà bà tuy vô cùng thiện lương, nhưng chuyện này liên quan đến danh dự kinh doanh của ông bà, tất nhiên sẽ giận tím mặt. Đến lúc đó, câu chuyện sẽ không còn dễ dãi nữa. Về phần gia nhân trong cửa hàng, ta tin thẩm thẩm sẽ có biện pháp đè xuống.
Nhưng, nếu khách hàng có mặt ngày hôm đó có quen biết với công công, hoặc có khách hàng khác đồng thời cũng bị lừa gạt mà xảy ra chuyện, như thế sẽ không còn nằm trong phạm vi khống chế của chúng ta nữa. Đệ tốt nhất nên khuyên thẩm thẩm trước khi mọi chuyện lan rộng thêm, kịp thời tu sửa lại.”
Lương Chỉ Hành nghiêng người thi lễ, “Đa tạ đại tẩu, ta sẽ đi khuyên mẹ.”
“Cô gia, ngài sao lại đứng ở cửa thế?”
Hửm? La Chẩn liếc mắt, thấy tướng công ngốc của mình đứng tần ngần trước cửa, trên mặt có thể gọi là buồn bã.
“Tướng công, tìm ta hay Chi Hành? Sao không vào đây?”
“Trân nhi…” Chi Tâm chạy nhanh tới, ôm cổ nàng, “Trân nhi, Chi Tâm sẽ trở nên thông minh, Chi Tâm sẽ học chép sổ sách, Trân nhi đừng bỏ Chi Tâm…”
Này… La Chẩn kinh ngạc, đưa mắt dò hỏi nhìn mắt Hoàn Tố vừa bưng trà bước vào, “Cô gia sao vậy?”
Hoàn Tố để mâm trà xuống, lắc tay, “Cô gia thế nào tất nhiên đều có liên quan đến tiểu thư ngài, ngài không rõ ràng, nô tỳ lại càng không rõ.”
“Tướng công?”
Một mái đầu đen bóng cọ cọ vào cổ nàng, vòng tay siết chặt lấy nàng nỉ non lẩm bẩm. “Trân nhi, Chi Tâm rất thích, rất thích, vô cùng thích Trân nhi…”
Mặc dù Lương Chi Hành cùng Hoàn Tố cũng thức thời thối lui ra khỏi phòng, nhưng đôi má phấn của La Chẩn vẫn ửng hồng, cười nói: “Ta biết.”
“Chi Tâm sẽ làm việc, sẽ trở nên thông minh, Trân nhi không thể bỏ rơi Chi Tâm.”
“Hửm?” La Chẩn cảm giác ngốc tử này rõ ràng có cái gì đó không đúng. Bình thường khi hắn thấy Chi Hành, vô cùng thân thiết, vô cùng vui mừng, nhưng mới vừa rồi, hắn đi vào, làm như không nhìn thấy người kia, chỉ một mực ôm chặt lấy nàng. Tất nhiên là có vấn đề.
“Tướng công, mới vừa ở bên ngoài gặp phải chuyện gì sao?”
“Bên ngoài a?” Đôi mắt to của Chi Tâm sáng lên, “Có! có! có!” Buông nương tử ra, từ trong tay áo mang một thứ gì đó giống như bảo bối ra. “Trân nhi, nàng có thích không? Đây là Chi Tâm mua cho Trân nhi đó.”
Đây chẳng qua chỉ là một trâm gỗ bình thường, kiểu dáng chạm trổ cũng không coi là mới mẻ độc đáo, nhưng có khuôn mặt cười rực rỡ của tướng công, làm tôn thêm mấy phần trân quý. La Chẩn cười nhẹ, “Ta rất thích, vô cùng thích, cám ơn tướng công.”
“Vậy Chi Tâm cài giúp Trân nhi nha?”
Hửm? Tướng công của mình càng lúc càng biết chuyện, thú vị thật?… Nhưng mà, đây cũng là ai dạy đây? “Được.”
Ngắm nghía, rồi lại sửa, sửa rồi lại ngắm. Người nào đó sửa một lúc lâu nhưng chiếc trâm vẫn chưa được cài lên máy tóc mây của nương tử mình. Chi Tâm vây vòng quanh nương tử, lẩm bẩm rồi lại lẩm bẩm: “Lúc đó, mình thấy tướng công kia cài cho nương tử kia rất dễ nha… Nha nha nha….”
Aizz—. Bất đắc dĩ, La Chẩn nắm lấy tay của hắn, đem đem chiếc trâm chậm rãi cài vào búi tóc.
“Được rồi, nương tử cài lên thật đẹp, nương tử thật là đẹp!”
La Chẩn kéo hắn ngồi vào trong ghế, “Nói cho ta biết, vừa rồi sao lại không vui?”
“Trân nhi…”
Nâng khuôn mặt ủ rũ nhìn xuống của hắn lên, bốn mắt nhìn nhau, “Trân nhi không thích tướng công của mình có chuyện gạt Trân nhi nha.”
“Chi Tâm nhìn thấy nương tử cùng Chi Hành, nói chuyện vô cùng vui vẻ. Nương tử thông minh, Chi Hành cũng thông minh, Chi Tâm không thông minh giống Chi Hành, Chi Tâm thật buồn, thật khó chịu… Chi Tâm sợ nương tử biết Chi Tâm không thông minh giống Chi Hành, không cần Chi Tâm, cần Chi Hành…”
Ngốc tử này! La Chẩn hung hăng véo lỗ tai giống như thỏi vàng của hắn.
“Ui… Đau mà, Trân nhi.” Chi Tâm ủy khuất cong môi.
“Tướng công, Trân nhi rất tức giận.”
“A, Trân nhi đừng tức giận mà, Chi Tâm để cho Trân nhi véo tai nha, Trân nhi véo đi, véo nữa đi mà…”
“Trân nhi tức giận, là bởi vì tướng công thế nhưng không tin Trân nhi.”
“Chi Tâm không có…” Hu hu, dưới ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm của nương tử nương, tự động im tiếng.
“Chi Hành là đệ đệ của tướng công, cũng là đệ đệ của ta. Chỉ cần hắn còn gọi tướng công là đại ca, thì hắn đã là đệ đệ của ta, nhưng tướng công của ta, chỉ có thể có một, hiểu chưa?”
“Chỉ có thể có một?”
La Chẩn khẽ nghiêng đầu nhìn, “Chúng mình bái thiên địa, cũng giống như đã báo với Thiên địa quỷ thần rằng, suốt đời suốt kiếp, chúng ta đều sẽ vĩnh viễn ở chung một chỗ. Chi Tâm chỉ có Trân nhi, Trân nhi chỉ có Chi Tâm, bất kể Chi Tâm là người như thế nào, Trân nhi cũng thích. Dĩ nhiên, bất kể Trân nhi biến thành hình dáng gì, Chi Tâm cũng nhất định phải thích.”<