pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.

thật như lời của Vương lão gia, Lương gia sẽ theo như hiệp ước bồi thường gấp đôi.”
“Lời ngươi nói có thể tin được sao?”
“Ta lấy uy tín trên thương trường nhiều năm của công công* nhà ta để đảm bảo với ngài.”
(*công công: cha chồng)
Cơn tức giận của Vương lão gia tạm lắng xuống. “Theo lời ngươi nói, các ngươi phái người đến kiểm tra đi.”
“Chi Hành.” La Chẩn phất tay.
“Đại tẩu.”
“Sở trường của đệ là phân biệt dược liệu, nên đệ mang theo vài người theo Vương lão gia trở về phủ cẩn thận kiểm tra, sau đó lưu vào sổ sách.”
“Vâng.” Lương Chi Hành gật đầu.
“Không được!” Lông mày của Ngụy Thiền dựng thẳng, “Ngươi nghĩ ngươi là ai? Dám ra lệnh cho Chi Hành nhà ta. Chi Hành, không cho phép con đi! Nếu con vẫn còn là con của mẹ, không được đi!”
Lương Chi Hành hành lễ, “Mẹ, nếu mẹ hoài nghi về huyết thống của Chi Hành, sau chuyện này, hài nhi nhất định sẽ chích máu(*) để kiểm chứng. Hài nhi cáo từ trước.”
(*Đây là cách nhận người thân của Trung quốc xưa, lấy một chén nước, hai người đồng thời trích máu, nếu cùng dòng máu sẽ hòa tan cùng nhau, nếu không phải, sẽ không hòa lại.)
Bên trong thư phòng, Lương Chi Hành đem sổ sách ghi chép giao đến tay La Chẩn, sắc mặt nặng nề. La Chẩn cẩn thận kiểm tra, nhìn lại sắc mặt hắn, đối với chuyện này đã hiểu rõ bảy tám phần.
“Lần đầu tiên đệ mới gặp chuyện này sao?” Nàng hỏi.
“Nếu theo tình huống trước mắt này, đích thực là lần đầu tiên.” Sâu trong đôi mắt đẹp của Lương Chi Hành là niềm đau khó nén. Có người mẹ như thế, lại là người đã mang đến sinh mạng này của mình, hắn có thể làm sao?
“Trước kia, bà ấy chỉ báo cáo sổ sách dối trá, đem số tiền gian lận sổ sách lấy được giữ lại cho bản thân, nhưng Chi Hành nhớ những năm này mẹ thật có chút khổ cực, cũng không truy cứu. Nhưng giống như thế này, không để ý đến danh dự kinh doanh bao năm của Lương gia, dám tráo hàng kém phẩm chất, rồi lại đem hàng bán ra ngoài bỏ tiền vào túi riêng, quả thực chuyện này Chi Hành từng nghĩ đến.”
La Chẩn lật những trang sổ sách, một bên tính toán, một bên gãy bàn tính, và suy nghĩ. Cuối cùng, bàn tay trắng nõn khẽ khấu trừ… “Mười tám vạn, sáu ngàn ba trăm hai mươi lượng bạc trắng, đây là Lương gia cần phải bồi thường cho Vương lão gia. Nếu đây không phải là người đầu tiên, cũng không phải là cửa hiệu cuối cùng, ta nghĩ, sẽ có người còn tìm tới cửa, số tiền chúng ta cần trả, còn có thể nhiều hơn.”
Lương Chi Hành đã có dự liệu, bất đắc dĩ nói: “Đại tẩu dự định xử lýnhư thế nào?”
La Chẩn không đáp hỏi ngược lại, “Sao đệ lại đối với Chi Tâm tốt như vậy? Cho dù là anh em ruột cùng cha mẹ, cũng chưa chắc sẽ toàn tâm toàn lực duy trì như vậy, tại sao?”
Lương Chi Hành hơi giật mình, hồi lâu mới nói: “Nếu không có đại ca, có lẽ ta sẽ là loại người giống như Chi Nguyện cùng Chi Tri, trưởng thành một cách ích kỉ ngay cả chó cũng sẽ phỉ nhổ.”
Ừ? Có cần nhắc nhở “Ngốc mặt lạnh” này một chút không, có một vài thời điểm, ngôn từ hắn nói, thật vô cùng….
“Năm ta tám tuổi, cực kỳ ngu ngốc, ngu ngốc đến mức ghét đại ca, giống như Chi Nguyện cùng Chi Tri. Ta từng lừa đại ca ra khỏi nhà, ở phía sau núi vắng vẻ không người, đẩy huynh ấy vào một cái hố. Muốn huynh ấy, một thằng ngốc làm xấu mặt Lương gia – Theo ta nghĩ trong lúc đó –, biến mất như thế… đối với một tám tuổi hài tử mà nói, có phải rất ác độc hay không?”
La Chẩn mỉm cười, “Đệ rất may mắn.” – Vì khi đó không gặp phải bổn cô nương.
“Một ngày một đêm sau, huynh ấy đã trở lại. Lúc ấy ta mặc dù không hiểu đại ca làm sao leo ra khỏi cái hố đó, nhưng ta còn có chút may mắn. Bá mẫu luôn luôn thương ta, nhìn bà ấy bởi vì không tìm được đại ca mà khóc ngất đi, ta đã vô cùng sợ hãi. Hơn nữa thấy nụ cười ở khóe miệng của mẹ thì ta đối với mình càng thêm thất vọng…
Cho đến một ngày, ta cũng không hiểu sao lại rơi vào bên trong hố, té gãy chân. Trăng thanh, gió rét, ta kêu gào đến khan cả cổ nhưng đáp lại ta chỉ có tiếng sói tru từ đằng xa, không hề có âm thanh nào đáp trả… Cho đến nửa đêm, đại ca tới.
Là đại ca ngốc của ta đó, trong đêm đông giá rét chạy tới cứu ta, cũng không biết gọi người làm tới giúp một tay. Huynh ấy vừa khóc vừa kêu gào, thật vất vả gọi tới một thằng nhóc không hề cam lòng tình nguyện cũng không biết dùng biện pháp gì đã cứu ta…
Huynh ấy cõng ta, đi xuống núi, vừa khóc vừa bảo ta đừng chết… Ta bảo huynh ấy câm miệng, lúc ấy huynh ấy thật sự im… sau đó lại không nhịn được: ‘Chi Hành đừng chết, đừng chết’ khóc suốt đường đi…”
Đó là phu quân khả ái của mình!! La Chẩn cười nhuộm thắm đôi mắt đẹp.
“Cái chân này của ta cũng là đại ca cứu, kể từ lúc đó, ta liền không cho phép bất kì ai đối với đại ca không tốt.”
“Sao hắn biết đệ rơi vào trong hố? Thằng nhóc mà đệ nói là ai?”
Lương Chỉ Hành mỉm cười thần bí, “Ta nói rồi, đại ca ta là một bảo vật. Không, phải nói là một bảo tàng thì thích hợp hơn, huynh ấy đang cần đại tẩu từ từ khám phá, như thế mới kinh hỉ. Nhưng ta có thể nói với đại tẩu chuyện này, thằng nhóc đó, chính là người đã đẩy ta vào hố đó. Khi ấy muốn khoe kho