Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

h thiện tích đức xem như là chuyện hàng ngày, làm sao có thể để chuyện này hủy đi danh dự bao lâu nay mà ông đã tốn công gầy dựng.
“Lão Nhị, em dâu, tiền lãi năm nay của các ngươi toàn bộ đều bị cắt giảm!”
“Tại sao?” Chuyện liên quan đến tiền tài, Ngụy Thiền làm sao có thể kềm chế được:
“Đại ca, huynh chỉ nghe lời nói một bên của đứa dâu cưng yêu quý của huynh, nhất định đỗ lỗi cho em dâu phải không? Huynh lấy chứng cớ ra đi. Nếu huynh không có chứng cớ, làm sao chúng tôi phục được?” Âm thầm, bấm trượng phu một cái ý bảo uất ức này chồng mình phải đứng ra nói giúp cho mình.
“Phạm sai lầm vẫn còn không nhận lỗi, dám mạnh miệng ngụy biện, đổi trắng thay đen, tăng phạt gấp đôi.” Ai bảo Lương Đại lão gia không biết dùng từ để nghiêm trị chứ. Chẳng qua là chưa bị bức đến cực hạn mà thôi. “Chi phí sinh hoạt hàng ngày cũng giảm bớt xuống một nửa!”
“Huynh…”
Lương Đức giận dữ hét lớn:
“Ngươi muốn chứng cớ phải không? Hàng hóa của Lương gia vẫn chưa giao cho khách hàng, trong đó tốt xấu lẫn lộn. Những hàng hóa này đều trải qua kiểm nghiệm của ngươi, nếu muốn đổ lỗi cho người làm tham lam tráo đổi thì đócũng chính do ngươi quản lí không nghiêm, phải chịu trách nhiệm hoàn toàn!”
Sắc mặt của Ngụy Thiền chuyển từ xanh sang trắng, lúc này mới biết, nữ nhân dù có giỏi giang đến đâu, ngay tại thời khắc mấu chốt, không có chồng và con ủng hộ ở phía sau, cũng không còn cách nào khác.
“Chi Hành, Chẩn nhi!”
“Dạ.”
“Các ngươi từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên trong thương trường, không nên không biết nặng nhẹ, mặc dù đã đền bù, nhưng vẫn phải tiếp nhận trách phạt. Phạt các ngươi ba tháng không được lĩnh tiền, các ngươi có phục không?”
“Cháu / con dâu nhận phạt.”
“Cha, không thể trách…”
“Suỵt.” La Chẩn đem ngón tay nhỏ nhắn ngăn lại trước đôi môi mỏng của trượng phu, ngăn những lời nói biện hộ của hắn muốn giúp mình. Ai nói tướng công ngốc của mình không thể bảo vệ mình chứ? Bảo vệ, có đôi khi không chỉ là một cỗ khí lực, còn phải thêm một phần tâm ý.
Chi Tâm vẫn không cam lòng: “Nhưng…”
“Tướng công, Trân nhi có lỗi, nên chịu phạt, cha xử không hề sai.”
“Vậy… Cha, Chi Tâm cũng muốn nhận phạt!”
La Chẩn mỉm cười: Là thế đó? Muốn cùng chung trải qua hoạn nạn với ngươi, muốn cùng ngươi kề vai chiến đấu. Mặc dù tướng công cũng không biết khi hắn nhận lãnh phạt sẽ làm cuộc sống hai người túng quẫn, nhưng phần tâm ý này, vô cùng quý báu. Cũng may tướng công ngốc của mình cưới chính là một nương tử có tiền.
“Chẩn nhi, trang sức hồi môn của con là tâm ý của cha mẹ bên con, sai lầm của Lương gia không thể để riêng mình con gánh vác được. Ngày mai đến phòng thu chi nhận bạc, đem những thứ đã cầm cố chuộc về…
“Không cần, cha. Chẩn nhi đã vào cửa Lương gia, cũng đã là người của Lương gia, nên ra một phần sức lực.”
“Không được.” Vương Vân lên tiếng: “Trang sức là tiền riêng của con, Lương gia làm sao có thể sử dụng? Nhưng lão gia, chuyện này xảy ra cũng không phải lỗi một mình em dâu, chúng ta là người lớn cũng phải chịu trách nhiệm, tất cả mọi người cũng phải chịu phạt không nhận tiền ba tháng.”
Lương Đức khen hay, “Như thế rất tốt.”
“Còn chuyện này, em dâu, ngươi nên kiểm tra lại tất cả khách hàng đã bị ngươi làm thất thoát, lập ra danh sách, đại ca ngươi cùng ta ngày mai sẽ đến từng nhà để tạ lỗi bồi thường.”
“Ừ, như thế tốt hơn, phu nhân nghĩ vô cùng chu đáo.”
“Cửa hiệu dược liệu bên kia vẫn giao cho em dâu quản lí, nhưng phải nhớ kĩ, không được tái phạm.”
Ngụy Thiền nén giận, không nói.
“Chi Hành, từ hôm nay trở đi tất cả Bách Thảo Viên thuộc về con. Không chỉ là trong vườn trồng trọt dược thảo để xuất ra, mà tất cả những dược liệu trân quý được nhập từ bên ngoài về cần kiểm tra cẩn thận, miệng người ngoài tuyệt đối không thể tin.”
“Cháu đã biết.”
“Vừa đúng lúc có tất cả mọi người ở đây, tại chỗ này ta cũng muốn tuyên bố hai chuyện.” Vương Vân cười một tiếng, nói: “Chuyện thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, tất cả những chuyện lớn nhỏ bên trong phủ, Thiếu phu nhân sẽ thay mặt ta toàn quyền định đoạt. Quản gia, nghe rõ chưa?”
Quản gia ẫn đứng hầu ở bên cạnh, lên tiếng: “Vâng!”
“Chuyện thứ hai, tất cả những chuyện kinh doanh lớn nhỏ bên ngoài, Thiếu phu nhân sẽ tiếp nhận, ngoài ta và lão gia, thiếu phu nhân là người thứ ba có thể quyết định tất cả mọi chuyện.”
Nghị sự xong, đã là nửa đêm. Lương Đức sai người chuẩn bị phòng ở cho các quản sự nghỉ ngơi lại, sau đó giải tán.
La Chẩn, Chi Tâm trở lại trong viện, Hoàn Tố cùng Phạm Trình đều không ngủ. Nhưng hai người trong lúc chờ đợi chủ tử, không khí không hề mềm mại hơn bao nhiêu so với sự căng thẳng bên trong phòng nghị sự.
Hai người đứng hai góc, thái độ hung dữ, khoanh tay trợn trừng nhìn nhau. Khi chạy lên đón cũng không quên hung hăng trợn mắt nhìn nhau một cái rồi mới chạy đến.
“Tiểu thư…” / “Ân nhân…”
La Chẩn biết tướng công của mình vẫn còn có chuyện bực mình, muốn vội vã trở về phòng an ủi cậu bé to xác của mình, không rảnh để ý tới hai người lớn mang tính cách như trẻ mới lớn tranh đồ chơ